Tình nhân thay thế 6

Chương 6

Edit: mjka

Beta: hướng dương xanh

Anh…...” Lưu Thiên Dĩnh kinh ngạc nhìn Lý Quân Dương đang mở dây an toàn ra.

Đã đến hiệu sách, anh ấy còn muốn xuống xe nữa sao?

” Tôi nghĩ nên tìm vài quyển sách để xem.” Hắn cười đến rạng rỡ, tại trong lời nói lại khiến cô đắn đo suy nghĩ.

“Anh không phải muốn đi vào cùng tôi chứ?” Cô nhíu mày.

” Đúng vậy, không thể sao?” Hắn vẻ mặt thản nhiên.

Kỳ thật chỉ cần bọn họ không nói, những người khác căn bản không thể biết mối quan hệ của hai người, nhiều lắm cũng chỉ nghĩ hai người là bạn bè thôi, cô sao tỏ ra khẩn trương như vậy để làm gì?

” Thôi thì….. Được rồi!” Cô vẫn là lo lắng thập phần nhưng vẫn không ngăn cản hắn, mở cửa xuống xe đi vào hiệu sách.

“Dì Trầm!” Lưu Thiên Dĩnh hướng bên trong quầy kêu lên, người phụ nữ vừa  nhìn thấy cô liền vui vẻ đi ra ngoài. “A Dĩnh, cháu tới rồi à?”

” Vâng. Thật ngại cháu đã đến trễ như vậy” Cô ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ, đúng là đã trễ hết mười lăm phút.

” Không sao, không sao mà.” Trầm Tâm Từ cười cười, cuối cùng cũng chú ý tới một người khác đang bên cạnh Thiên Dĩnh. “Anh ta là ai vậy?”

” Dạ….. Tiên sinh đây là Lý Quân Dương bạn của cháu.” Lưu Thiên Dĩnh cúi đầu thật thấp vì  chột dạ mà ngay cả liếc mắt nhìn người bên cạnh một cái cũng không dám.

“Bạn trai” Trừ Lý Quân Dương ra cô không có nhiều bạn bè đương nhiên dì Trầm là người hiểu cô nhất.

“Ừ……” Trầm Tâm Từ gật gật đầu, nhìn người đàn ông trẻ mặc tây trang lịch lãm cười cười, trong lòng tuy cảm thấy thật kỳ quái nhưng cũng không có truy vấn.

“Dì Trầm đi ăn cơm đi! Để cửa hàng cháu trông cho.” Lưu Thiên Dĩnh nói.

“Cũng tốt, chiều dì lại ghé vậy!” Trầm Tâm Từ cầm lấy ví da đi ra ngoài cửa.

“Dì đi cẩn thận, chiều lại gặp.” Lưu Thiên Dĩnh hướng bà vẫy vẫy tay, ngay cả Lý Quân Dương bên cạnh cũng gật đầu chào.

Trầm Tâm Từ mỉm cười nhìn hắn một cái lại chuyển sang Lưu Thiên Dĩnh nói: “Đúng rồi, Á Văn muốn dì nói với cháu lúc tan tầm thằng bé sẽ mua cơm đến đây cho con!”

” A? Anh ấy lại tự theo ý mình, dì nên nói với anh ấy không cần phải tốn công như thế!” Lưu Thiên Dĩnh cười khổ. ” Sao gọi là tốn công? Không cho tên tiểu tử kia mua, thằng bé sẽ nói dì là ngược đãi nhân viên. Thật là, có con trai thật vô dụng, dì là mẹ nó mỗi ngày ở đây trông tiệm cũng không thấy nó mua cho ổ bánh mì để ăn vặt.” Trầm Tâm Từ như ai oán cảm thán, bất quá khẩu khí nghe qua là biết không phải sự thật.

” Hi, hi…… Tối nay cháu giúp dì giáo huấn anh ấy một chút!”

” Không cần, không cần! Vạn nhất đừng chọc giận tên xú tiểu tử kia, dì già rồi không ai bao dưỡng thì làm sao bây giờ?”

“Để cháu bao dưỡng a!”

” Hảo hảo hảo, đây chính là cháu nói, không thể bỏ qua!”

” Đương nhiên. Nhưng dì hy vọng cháu cùng tên tiểu tử ấy cả hai cùng bao dưỡng dì!” Trầm Tâm Từ vừa nói vừa liếc mắt nhìn Lý Quân Dương một cái.

” A……” Lưu Thiên Dĩnh không phải không hiểu ý tứ của bà, bất quá vẫn là duy trì thái độ bình thản.

” Được rồi, dì đi trước.” TrầmTâm Từ vẫy vẫy tay, đi ra ngoài.

Sau đó, Lưu Thiên Dĩnh đi vào bên trong quầy đem ví da đặt ở ngăn kéo, lúc này mới phát hiện Lý Quân Dương còn đứng yên tại chỗ không có nhúc nhích chỉ có một đôi mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm vào cô.

” Anh không phải muốn xem sách?”

” Bà ấy là ai?” Hắn đột nhiên hỏi không đầu không đuôi khẩu khí còn mang chút quyết liệt cô nghe được nhưng tỏ vẻ nghi vấn.

“Anh nói dì Trầm à? Bà là bạn thân của mẹ tôi.”

” Còn có Á Văn là ai?”

“Á Văn là con của dì Trầm. Làm sao vậy?”

“Hình như  bà ấy rất hào hứng nếu cô làm con dâu của bà!” Hắn không phát hiện khẩu khí của chính mình rất quái lạ, hình như có mùi vị dấm chua.

Lưu Thiên Dĩnh nhìn hắn một lúc lâu mới thản nhiên nói: “Tôi không nghĩ nhiều như vậy.”

“Người đàn ông cô thích không phải hắn chứ?” Hắn nhịn không được muốn truy vấn đến cùng. Cô thật thà lắc đầu phủ nhận, tâm tình của hắn bỗng nhiên tốt lên, cũng tái không đề cập đến người nhà Trầm gia.

“Hiệu sách này bố trí thật tiện nghi, không gian thật ấm áp. Cô bình thường làm việc tại nơi này?” Hắn nhìn xung quanh không gian ở đây không lớn, tường sơn màu nóng nhưng lại khiến người ta có một cảm giác thật thoải mái, thư thái.

“Ừm.” Lưu Thiên Dĩnh gật gật đầu, vẫn là không quen với thói quen khác thường của hắn hôm nay.

Cô nghĩ đến bọn họ chỉ có quan hệ khi bí mật, hắn rốt cuộc làm sao vậy?

Lưu Thiên Dĩnh miên man nghĩ đến thất thần, đột nhiên có một khuôn mặt tuấn tú đứng trước mặt cô, nói không giật mình là gạt người, bất quá người kia vẫn là hướng về phía cô tươi cười.

“Cô giúp tôi tìm sách đi!”

Trong lời nói của hắn làm cho cô thật sự sửng sốt bất động một lúc mới từ từ hoàn hồn.

“Cô sẽ không nói tôi lấy lý do tìm sách mà gạt cô đi?” Lí Quân Dương buồn cười nhìn cô.

Quả nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.

Nhìn thấy khuôn mặt hắn trước mắt trong lòng cô rất hoang mang.

Chẳng lẽ không đúng như vậy?

Cô vẫn nghĩ hắn chính là đem cô làm người thay thế vợ yêu của hắn, xem cô như công cụ phát tiết dục vọng mà thôi vì vậy cô cũng không nghĩ cho hai người thời gian hẹn hò bên ngoài là cần thiết.

Đang lúc cô nghĩ đến nhập thần thì ngón tay thon dài của ai đó xoa nhẹ mi mắt cô còn mang theo tờ giấy trong không trung quơ quàng.

“Lâu quá! Cô thường chậm chạp như vậy mà tiếp đón khách hàng sao?” Hắn cười hỏi.

“Phì….” Cô nhìn hắn chớp mắt vài cái sau đó nhanh tay một phen lấy tờ giấy trên tay hắn.

“Anh muốn tìm những sách này?”

Tờ giấy hắn ghi có đến mười cuốn bất quá muốn tìm ra cũng không phải nhiệm vụ gian nan bởi vì những sách này đều liên quan về tài chính và kinh tế.

“Đúng vậy! Phiền toái cô giúp tôi tìm!”

“Sách này đều đề cập đến tài chính và kinh tế, anh muốn hay không tự chính mình đi xem đi? Tìm không thấy tôi sẽ giúp.”

Cô chỉ vào giá sách cách đó không xa chính là bảo hắn tự mình đi tìm.

Không phải cô cố ý không giúp hắn mà là hôm nay đúng vào ngày nhập hàng, nghĩ đến mấy chồng sách kia chưa được xếp lên tủ là cô thấy đau cả đầu làm gì còn có thời gian đi tìm sách cho hắn?

“Ha! Cô thật tất trách cẩn thận tôi tìm bà chủ khiếu nại!” Một câu bông đùa mang thêm chút oán giận phát ra từ miệng Lý Quân Dương khiến Lưu thiên dĩnh vì thái độ bất mãn của hắn làm cho một phen hoảng sợ nhưng cô vẫn lãnh đạm nói: “Muốn than phiền thì cứ việc đi, dì Trầm sẽ không để ý lời anh đâu!”

” Thật là……. Không nghĩ tới thái độ phục vụ của nhân viên hiệu sách này lại kém như vậy! Tôi phải thông tri mọi người xem về sau còn có khách hàng nào muốn đến nữa không?”

” Anh dám?” Lưu Thiên Dĩnh trừng mắt, biểu tình vui vẻ.

” Đương nhiên…….. Không dám!” Hắn ra vẻ sợ hãi rút lấy hai bả vai, giả trang thành cái mặt quỷ.

Cô sửng sốt một chút không nghĩ tới đường đường là ông chủ lớn của một công ty lại có động tác đáng yêu như vậy lại không có dáng vẻ giả dối, ngụy tạo.

Uy, uy!” Năm ngón tay hắn lại quơ trước mắt nàng.

“Làm gì vậy?” Cô tức giận nói.

” Cô lại thất thần! Chẳng lẽ cô muốn luyện tập biểu tình này đến trình độ chuyên nghiệp?” Hắn xoa xoa cằm.

“……..Xin anh, đừng hại tôi đến bữa tối lại ăn không ngon!”

” Dù sao tôi cũng không muốn cho cô ăn đồ của hắn ta mua.” Hắn thốt ra một câu dọa người.

” Anh…….” Cô thần sắc quái dị nhìn hắn, hắn cũng không biết làm sao.

” Tôi……….. Tôi………” Ấp úng cả buổi, hắn cũng chỉ có thể lái sang câu chuyện khác“Cô thật sự không muốn giúp tôi tìm sách sao?” Nhìn hắn vẫy tờ giấy để tránh vấn đề kia đi, cô cũng không muốn tiếp tục truy vấn, gật gật đầu nói: “Đúng vậy! Tôi còn có việc phải làm, anh tự mình tìm xem đi!”

” Được rồi!” Hắn không oán giận nữa mà rời đi tự mình xem sách. Nhìn bóng dáng hắn đứng ở kệ sách đằng kia, cô nhẹ thở dài, bắt đầu sửa sang lại mấy kệ sách.

Trong nháy mắt, Lý Quân Dương khiêng một chồng sách tới trước mặt cô.

” Tìm xong rồi sao?” Cô hỏi.

” Ừ, tính tiền.” Hắn gật đầu.

” Anh muốn mua tất cả sao?”

” Đương nhiên, tôi không có thời gian ở lại đây xem hết số sách này!”

” Tôi biết rồi để xem……” Lưu Thiên Dĩnh lật xem sách hắn đặt trên bàn, vẻ mặt cô tỏ vẻ đồng thuận.

Nhìn cô chăm chú làm việc lúc này hắn mới phát hiện cô đeo kính.

” Cô cận thị a? Mấy độ?”

Chưa đến một độ.”

” Trước kia sao tôi không thấy cô đeo kính?

“Độ cận không nặng lắm chỉ có lúc làm việc tôi mới mang kính.” Cô vẫn là bình thản trả lời, ánh mắt vẫn là đặt ở chồng sách trước mặt.

” Ừ.” Hắn hiểu biết gật đầu, trong lòng bất giác thưởng thức một nét mới của cô.

Quả nhiên thật sự là một phụ nữ xinh đẹp! Bộ dáng lúc cô đeo kính khác với không đeo kính nhìn qua không giống Vân Hân. Vẻ mặt chuyên tâm làm việc của cô thật xinh đẹp, ngay cả hắn nhịn không được phải ghen tị với số sách kia! Chậm đã……. Hắn đang suy nghĩ cái gì?

” Khụ!” Cô ho nhẹ kéo hắn quay về thực tại.

“Bị sao vậy?” Lí Quân Dương giả vờ lạnh nhạt hỏi han.

Mấy quyển sách này tôi thấy nội dung tương tự nhau, tôi đề nghị anh chỉ cần mua bốn quyển là đủ.”

“Hả?”

“Hả cái gì?” Mắt to sau mắt kính ngắm hắn một chút.

” Không có gì, tôi chỉ là lần đầu tiên gặp được nhân viên cửa hàng không muốn doanh số bán của cửa hàng mình được tăng lên.” Hắn nhịn không được phì cười.

“Anh nói tôi đó à?” Lưu Thiên Dĩnh bĩu môi, cầm lấy một quyển sách bỏ sang một bên.

“Không phải! Tất cả đều nghe lời cô được không?” Hắn vội vàng nói. “Tôi sẽ mua bốn quyển này.” Nói xong lại lắc đầu “Nhân viên cửa hàng này tính tình thật đúng là kỳ quái!”

“Anh nói ai?” Thanh âm lạnh lùng bay tới.

” Không có, tôi không nói gì hết!”

” Giả vờ!”

” Nào có?”

” Nói xạo!”

“Có mới lạ!”

” Anh —”

” Cô thật xinh đẹp!” Hắn bỗng nhiên khen ngợi cô, làm bộ dáng cô thẹn thùng ngượng cả người, lại cười đến đắc ý. “Hừ!” Cô bực mình chu miệng lên.

” Chụt!” Hắn thừa cơ hôn trộm cô một cái.

” Anh!” Lúc này cô chính xác đang trừng mắt hắn.

Dường như người này hôm nay giống với “Đồ lưu manh” ? “Không phải tôi sai a là cô câu dẫn tôi trước.” Hắn còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

” Tôi nào có?” Cô nghe xong cơn tức lại tăng lên.

Hắn tiếp lời cô “Cô là khi nãy còn cố tình đô miệng nhỏ xinh như vậy, không phải muốn tôi hôn sao?”

Hắn cũng không ngờ chính mình lại hành động như vậy, hiện tại cảm giác cùng cô một chỗ thật thoải mái, hắn lại càng muốn tiếp cận cô, muốn hiểu biết về cô hơn một chút, bất quá hắn cũng không nghĩ muốn tìm hiểu nguyên nhân. “Xong! Tổng cộng là một ngàn hai trăm đồng!” Cô đem sách bỏ vào túi đặt ở trước mặt hắn.

Tức chết đi được! Không nghĩ tới hắn cũng có vẻ mặt lưu manh vô lại!

” À.” Hắn lấy ra một ngàn hai trăm đặt lên bàn.

” Đây là hóa đơn, cám ơn quý khách đã đến!” Cô không chấp nhất  muốn hắn nhanh chóng biến đi.

” Cám ơn. Cô tan tầm lúc nào?”

” Hôm nay…….” Cô nhìn lên đồng hồ nói: “Bảy giờ?”

” Tôi tới đón côi!”

“Này!” Cô gọi với theo cái bóng dáng đang rời đi mà kêu to, bất đắc dĩ đối phương chính là làm bộ như không có nghe thấy vẫn bỏ lên xe rời đi.

Người đàn ông này rốt cuộc đang nghĩ cái gì a?

Lại thở dài, cô bắt buộc chính mình đem lực chú ý đặt vào công việc chưa làm xong, cố gắng trấn an tâm tình đang xao động không thôi.

Trời gần tối, Á Văn mang hộp cơm đến xuất hiện trước mặt Lưu Thiên Dĩnh, bất quá lần này hắn dẫn theo một người nữa. Đó là một cô gái mặc bộ váy màu hồng nhạt hình như là đồng nghiệp của hắn?

Làm cho Lưu Thiên Dĩnh khó hiểu chính là ánh mắt của cô ta nhìn cô rất đỗi kinh ngạc. Cả hai từng gặp nhau sao?

“Á Văn, anh không giới thiệu với em sao?” Ánh mắt của cô dừng lại trên người phụ nữ lạ kia.

“À cô ấy là đồng nghiệp của anh gọi là Giang Di Quân. Cô ấy muốn đến đây tìm vài cuốn sách.” Trầm Á văn lên tiếng.

“Xin chào, tôi là Lưu Thiên Dĩnh.” Cô mỉm cười thân thiện.

” Chào.” Giang Di Quân thản nhiên cười, nhưng ý cười lại không có vẻ hòa ái.

Lưu Thiên Dĩnh phát hiện cô gái trước mắt đối chính mình có địch ý, bất quá nàng nghĩ không ra nguyên cớ nên cũng không để ý.

“Đây cơm chân gà.” Trầm Á Văn đặt hộp cơm ở quầy ý bảo cô đi ăn cơm. “Cứ để đó, tý em ăn.” Cô muốn dọn xong đống sách này.

“Không được! Nhịn đói không tốt cho em!” Trầm Á Văn bỏ lại Giang Di Quân bên cạnh, cất bước đi tới bên cạnh Lưu Thiên Dĩnh đanh ngồi xổm trên mặt đất làm cho cô không thể không buông công việc trong tay mà đi đến quầy.

“Được rồi, được rồi, em được chiều chuộng như vậy sẽ sinh hư thì sao?” Buồn cười liếc hắn một cái nhưng thật ra hai tay lại ngoan ngoãn mở hộp cơm ra. “Oa— ngon quá!”

“Thật không? Anh chọn riêng cơm chân gà em thích ăn đó!” Trầm Á Văn cười cười đi trở về bên cạnh Giang Di Quân.

“Sao lại không ? Thật sự  rất cám ơn anh!” Lưu Thiên Dĩnh hướng hắn mỉm cười, lúc này mới chú ý tới sắc mặt Giang Di Quân hình như không tốt lắm. Không xong! Tám phần là bị cho ra rìa nên mất hứng. “Chà…….. Nếu em ăn cơm, anh cùng đồng nghiệp nói chuyện đi, đừng để ý đến em.”

“Được!” Trầm Á Văn quay đầu hỏi Giang Di Quân: “Cô muốn tìm sách gì?”

“Em cũng không biết mình muốn tìm loại sách như thế nào!” Giang Di Quân tươi cười có chút cứng ngắc.

Tìm sách bất quá chỉ là một cái cớ, cô chính là muốn mượn cớ tiếp cận người đàn ông mình thích, không nghĩ đến sẽ thấy một màn hắn cùng cô gái khác liếc mắt đưa tình!

Bất quá cô càng không muốn đến đây chính là không muốn chạm mặt với “Tình địch”!

“Như vậy a…….. Vậy cô có muốn đi trung tâm thương mại?” Trầm Á văn không cần nghĩ ngợi nói.

Hắn trong bụng khó hiểu làm cho hai cô gái nghe vậy đều thất vọng, Lưu Thiên Dĩnh thở dài nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.

“Sao anh không giới thiệu cô ấy vài quyển sách hay xem thử?” Cô âm thầm cầu nguyện hắn đừng tiếp tục nói chuyện cùng cô nữa, cô cũng không muốn bị phụ nữ đánh ghen a!

“Ừ……. Được rồi.” Vậy em ăn chậm một chút, phải ăn hết đó! Trầm Á Văn không tình nguyện nghe theo ôn nhu dặn dò sau đó luyến tiếc rời đi.

Chết, sắc mặt Giang Di Quân lúc này có thể nói so với bao công còn đen hơn.

Lưu Thiên Dĩnh nhìn thấy tình cảnh như vậy vội vàng nghĩ muốn cùng hắn cắt đứt mọi quan hệ, “Đã biết, đừng nhiều lời để em ăn cơm!”

Nghe cô nói như vậy, Trầm Á Văn đành phải ngoan ngoãn mang theo Giang Di Quân đi ra ngoài, cô ta cũng hiểu chuyện nắm chắc cơ hội quấn quít lấy hắn hỏi đông hỏi tây, hai người dần biến mất ở trước mắt Lưu Thiên Dĩnh.

Lưu Thiên Dĩnh mừng rỡ cảm thấy thoải mái, lúc đầu cô không rõ ràng lắm tại sao Giang Di Quân lại không có thiện cảm với mình, giờ thì đã hiểu rõ! Hẳn là vì Á Văn mà ghen? Thật sự là oan uổng……..

“Dì Trầm đã tới? Lực chú ý của nàng chuyển sang người vừa bước vào.

“Cái tên tiểu tử kia mang cơm hộp đến chưa?”

“Đã sớm ăn xong rồi.Anh ấy ở bên kia cùng đồng nghiệp nói chuyện phiếm!” Nàng chỉ vào phía đối diện hiệu sách nói.” Cái gì?” Dì Trầm trợn to mắt không thể tin nhìn hai người họ chằm chằm.

Lúc này, Lưu Thiên Dĩnh nhận được điện thoại của Lý Quân Dương biết được hắn đang ở bên ngoài chờ cô.

“Dì Trầm cháu có việc đi trước. Tạm biệt!” Cô hướng mọi người vẫy tay chào liền đi ra ngoài.

Theo sau đó, Giang Di Quân cũng muốn về nhà đi một mình ra ngoài cửa. Cô tình cờ thấy Lưu Thiên Dĩnh ngồi trên một chiếc xe màu đen, có rèm che  quen thuộc, đèn đường sáng chói cũng làm cho cô nhìn rõ ràng người lái xe là đàn ông……

18 thoughts on “Tình nhân thay thế 6

Trả lời hướng dương xanh Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s