Bỏ ngươi cưới ai 9.1

Chương 9.1

Edit: Eileen

Beta: hướng dương xanh

Giống như La Mật Âu dự tính, ra khỏi nhà thì đã muốn trễ giờ hẹn chỉ vì bị Chu Lập Nghiệp giữ lại làm cô mất rất nhiều thời gian, đến khi cô đến quán cafe đã thấy Kha Dục Nhân ăn mặc chỉnh tề ngồi chờ ở đó.

Mặc dù mới muộn hai phút nhưng cái hẹn lần này là lần cuối, cô đến là để nói lời chia tay khiến cho lòng cô cảm thấy vô cùng áy náy, mà điều này là do một tay Chu Lập nghiệp gây ra!

“Thật xin lỗi, em đã đến muộn.”

“Không sao đâu, là do anh tới sớm thôi.”

 Kha Dục Nhân hơi mỉm cười, đứng dậy giúp cô kéo ghế, còn tặng thêm cho cô một bó hoa hồng.

 “Ngồi đi, em muốn uống gì? Café Blue Mountain* được không?”

 “Vâng.”

 Cô mới gật đầu đã thấy Kha Dục Nhân nhấc tay gọi nhân viên phục vụ giúp cô chọn đồ uống, ngay cả món bánh ngọt Hokkaido cô thích nhất cũng được gọi lên hai phần.

 Quả thật ,Kha Dục Nhân đối với cô thực sự có lòng, từ khi hai người mới quen nhau, Kha Dục Nhân luôn coi cô như bảo bối, hết sức nâng niu chăm sóc. Nhưng duyên phận quả thật không thể cưỡng cầu, cho dù nhận ra được hắn có bao nhiều thành ý cô vẫn không có cảm giác rung động, không giống với Chu Lập Nghiệp, chỉ một câu nói đã khiến tim cô đập loạn xạ.

 “Mấy hôm nay anh hẹn gặp, em đều nói bận việc cả, anh thật lo lắng cho sức khoẻ của em.” Kha Dục Nhân trong giọng nói tràn đầy sự quan tâm. “Anh đang định gọi điện nói em cho dù hôm nay bận rộn thế nào cũng nên nghỉ phép, đừng khiến bản thân mình kiệt sức , xem ra hai chúng ta đúng là tâm linh tương thông, không nghĩ em lại chủ động hẹn anh, mà em muốn đi đâu chơi có muốn đi mua sắm không ,chỉ cần đến bữa tối nghe theo anh là được, anh đã đặt chỗ trước ở “Nhà hàng Chu Dược”, nhìn em bận rộn mới có vài ngày mà thân hình gầy hẳn đi. Không tẩm bổ cho em sao được.

 Ông trời, đánh chết con đi. Trong lòng cô cảm thấy xấu hổ cực kì.

 Mới nghe một chút đã biết hắn là toàn tâm  toàn ý lo lắng cho cô thật tốt, hoàn toàn không biết cô sắp sửa thông báo cho hắn một cái tin sét đánh, cô muốn chia tay với hắn, xem ra cô là đứa con gái không ra gì rồi.

 Nhưng mà , chia tay thì vẫn phải chia tay, cô không thể níu kéo một người đàn ông tốt như vậy, nếu không chính mình làm hại người ấy không thể mau chóng kiếm tìm tình yêu mới. Như vậy tội lỗi của cô càng nặng hơn nữa?

 Tiến cũng chết mà lùi cũng chết, thôi thì muốn chết thì chết vậy.

 Cô hít thật sâu lấy hết dũng khí nói : “Dục Nhân, thật ra em…”

 Vừa vặn lúc này người phục vụ mang café lại, cô đành phải nuốt lại những lời định nói

 “Xin hỏi các vị dùng cafe Blue Mountain có phải không ạ?”

 “Vâng.”

 “Kha Dục Nhân?”

Cô một lần nữa muốn lên tiếng nhưng lời còn chưa nói hết, nữ phục vụ là hô lên tên của Kha Dục Nhân cắt ngang lời cô nói.

 “Tiền Ấu Hâm?”

 Cô bắt đầu cảm thấy có điều gì đó rất lạ, chuyện Kha Dục Nhân nhận thức bạn cũ  đối với cô vốn không lạ, nhưng điều lạ chính là mặt của hắn bỗng dưng biến sắc. Chắc chắn phải có điểm kì quái.

 Trời ạ, không phải tình cảnh này rất giống tình huống tay ba chạm trán thường hay phát sóng trên tivi sao?

 Sắc mặt cô tối sầm, chính mình sẽ không biến thành người thứ ba không biết xấu hổ mà rút lui chứ?

 “Bạn gái của anh?”

Còn mặc trên người đồng phục của quán café ,Tiền Ấu Hâm dùng đôi mắt sáng ngời đánh giá La Mật Âu, cô bỗng thấy cô gái trước mặt có vẻ quen quen.

Cô ấy chắc hẳn là bạn của em gái hắn Kha Ngọc Khanh, Kha gia lúc trước dựa vào hôn sự của con gái để trở mình thoát khỏi cảnh phá sản là chuyện cô đã từng biết quá rõ ràng , nghe nói Kha Dục Nhân lần này chọn được một con dê rất béo bở, nhưng Kha gia lúc nào cũng xem cô như  mãnh thú hung ác, đề phòng cô như phòng cướp , chuyện của Ngọc Khanh cũng không dám lộ ra với cô một câu.

 Xét về ngoại hình, đây không phải là mẫu con gái mà Kha Dục Nhân thích ,cũng không phải là dạng tiểu thư nhà giàu thích dùng hàng hiệu, nhưng mắt liếc thấy bó hoa hồng đỏ thẫm nằm trên mặt bàn cô dám khẳng định cô gái trước mặt chính là con “Dê béo bở đó” .

 Cô có nên hay không nhiều chuyện một chút, nhắc nhở đối phương phải cẩn thận, đừng tự đưa mình vào miệng cọp?

 “Đối với chuyện này cô có nên can thiệp hay không?.” Giống như nhìn thấy sự do dự trong lòng Tiền Ấu Hâm , Kha Dục Nhân lập tức khẩn trương đứng dậy : “ Mật Âu , nơi này ồn ào quá ,chúng ta đến nơi khác nói chuyện đi.”

 La Mật Âu sửng sốt, lúc này quán cũng vừa mới mở cửa, bên trong quán cũng chỉ có vài ba bàn có khách, làm sao có thể ầm ĩ? Huống chi cafe cũng vừa mới được đưa tới.

 Nhìn bộ dạng lo lắng của hắn , cô cảm thấy trong việc này có nhiều điểm rất kì lạ.

 Nếu không biết rõ ràng sự việc ,cô sẽ không rời đi.

 “ Ầm ỹ ? Anh có chắc không ? Huống chi cafe cũng mới được đưa đến mà”

 “Mật Âu.. ‘là tiểu Âu..’ La Mật Âu có phải hay không ?” Tiền Ấu Hâm đột nhiên xen vào .

 “Là tôi” kì lạ thật, tên của cô vì sao cô gái này lại biết ? “ Tiểu thư ,chúng ta có quen biết sao?”

 “Mình là Tiền Ấu Hâm, hai chúng ta cùng học chung tiểu học với nhau mà” Khó trách cô cảm thấy rất quen thuộc. “ Còn nhớ trước đây cậu hay trêu mình và Kha Ngọc Khanh giống chị em song sinh, lúc nào cũng dính lấy nhau. Có một lần mình bị một nam sinh trong lớp cướp đi bút máy, cậu đã giúp mình lấy về còn bắt hắn xin lỗi mình nữa, kết quả cậu bị hắn vén váy, hắn còn bị cậu trừng trị te tua sau đó Chu học trưởng biết được…”

 “Chu Lập Nghiệp liền chạy đến giúp cậu xử lý ngờ đâu nam sinh kia đã ăn no đòn của cậu rồi, hơn nữa…”

 “Phía sau anh ấy còn dẫn theo một đám người, tự nguyện đi theo giúp anh ấy tới hỗ trợ” Vụ đó lớn đến nỗi khiến cho Tiền Ấu Hâm không thể quên.

 “Đúng vậy, khi học tiểu học hắn quan hệ với bạn bè rất tốt.” Cô nhớ ra rồi, khi ấy đúng là xảy ra chuyện lớn. “Rõ ràng mỗi ngày đều như nhau, mọi người đều sùng bái hắn, lúc nào cũng cho rằng hắn bị mình ức hiếp làm cho xấu hổ, một đám người chạy theo giúp hắn hả giận kết quả tất cả đều bị gọi vào trong hội trường tường trình, lúc trở về mình còn bị hắn mắng te tua, nói mình làm liên lụy đến tất cả mọi người mà rõ ràng những người đó đều do hắn đưa tới cả, cậu nói xem rõ ràng là mình vô tội mà?”

 “Ừ, đều là do mình hại cậu.” Tiền Ấu Hâm bỗng phát hiện La Mật  một chút cũng không thay đổi, vẫn giống như năm xưa là một cô bé hết sức nhiệt tình, thẳng thắn.

 “Không phải lỗi của cậu, là do nam sinh kia quá đáng đi kéo váy mình thôi!? La Mật Âu nở nụ cười . “Ấu Hâm đã lâu không gặp rồi, sau khi cậu chuyển đi thì mất liên lạc. Khó trách cậu có quen biết với Dục Nhân, cậu cùng Ngọc Khanh thân thiết như vậy nhất định là hai người còn liên lạc. Nói thật với cậu,vừa rồi mình còn nghĩ có phải Dục Nhân bắt cá hai tay hay không, đúng lúc cả hai cô bạn gái chạm mặt nhau liền muốn kéo mình rời đi?”

 “Làm sao có thể!” Kha Dục Nhân liền vội vàng phủ nhận.

 “Đúng vậy, mình sao có thể. Mình đâu phải là một thiên kim tiểu thư giàu có chứ.” Trong lời nói của Tiền Ấu Hâm có ẩn chứa ý tứ gì đó.

 “Tiền Ấu Hâm!” Kha Dục Nhân nóng nảy cảnh cáo “Cô nói chuyện tốt nhất phải biết cân nhắc, đã hại em gái tôi rồi thì đừng hại cả tôi nữa!”

 “Làm hại Ngọc Khanh không phải là tôi mà là anh, mang hạnh phúc cả đời của em gái mình để đổi lấy lợi ích cả gia tộc, anh còn xứng đáng làm anh trai sao?” Tiền Ấu Hâm không những không sợ mà còn thẳng thừng phản bác lại.

 La Mật Âu nghe được chuyện vừa rồi , đầu óc bỗng trở nên mờ mịt , không hiểu hai người họ đang nói gì , cô càng không có cơ hội nói lời chia tay.

“Hai người rốt cuộc đang nói cái gì vậy” Cô cảm thấy khó hiểu nên mở miệng hỏi.

 “Bên ngoài hào nhoáng tỏ vẻ thanh cao đạo đức, bên trong thì ra là thối rữa tận cùng, không có từ ngữ nào thích hợp hơn những lời này để hình dung về Kha gia, cậu trăm ngàn lần đừng để bọn họ lừa gạt.”

 “Tiền Ấu Hâm ! Cô câm miệng lại cho tôi!” Kha Dục Nhân đập bàn đứng dậy không còn giữ lại vẻ tao nhã như thường ngày nữa.

 “Dám làm dám chịu, các người dám làm mà không dám nhận sao?”

 Tiền Ấu Hâm căm bản không để ý đến lời cảnh cáo, đôi mắt trong suốt vẫn kiên định nhìn về phía La Mật Âu.

 “Kha gia đầu tư thất bại, nhu cầu cấp bách là cần thật nhiều tiền vốn đề bù đắp tổn thất , cậu tuyệt đối không phải là loại người hắn ta thích , mà chính là “ con dê béo bở” của hắn”

 “Cô…”

 Kha Dục Nhân thẹn quá hoá giận, bỏ ra bao công sức tạo dựng hình ảnh bấy lâu bỗng chốc tan tành trong mây khói, nhấc tay hướng về phía Tiền Ấu Hâm.

 “Dừng tay!”

 La Mật Âu kinh ngạc hô to , không kịp đứng dậy ngăn cản, nhưng may mắn đã có người khống chế được cánh tay của Kha Dục Nhân, nếu không với tốc độ tức giận của hắn Tiền Ấu Hâm chắc chắn sẽ bị thương.

 “Sở Thắng Nguyên?”

 Nhận ra người ngăn cản mình ra tay, Kha Dục Nhân mặt mày tái nhợt, phảng phất trước mắt hắn là sự uy mãnh, tà mị của Diêm vương địa ngục khiến hắn bộ dáng thường ngày kiêu ngạo, quý phái nhanh chóng bị hủy diệt chỉ còn lại biểu tình yếu ớt, đáng thương.

 “Anh dám động tay đến cô ấy? Có tin trong ba ngày tôi cho Kha gia hoàn toàn sụp đổ, dập tắt toàn bộ hi vọng của các người!”

 Chuyện này… Có ai có thể nói cho cô biết hiện tại vừa xảy ra chuyện gì hay không?

 Cô mở to đôi mắt nhìn ba người kia, trong lòng đầy nghi vấn.

 Sở Thắng Nguyên theo cô biết là vị hôn phu của Kha Ngọc Khanh mà?

 Nhưng biểu hiện của hắn đối với Ấu Hâm đúng là không được bình thường, nếu Ấu Hâm bị thương hắn không tiếc gì đi huỷ hoại cả nhà họ Kha ư?

 Cô bỗng cảm giác mình trở nên rất ngu ngốc, hoàn toàn không thể hiểu rõ quan hệ giữa hai người họ là như thế nào?

 Dự định từ đầu là đến đây với mục đích,  cô thật vất vả mới ra quyết tâm muốn chấm dứt quan hệ với Kha Dục Nhân, kết quả đến đây rồi như thế nào lại giống như là tham gia diễn xuất cho một bộ phim? Hiện lại xuất hiện thêm một nhân vật , một lời nói khiến đầu óc của cô không thể nào tiếp nhận được chỉ có thể lẵng lặng nhìn theo ba người họ trừng mắt với nhau, từ nhân vật chính biến thành diễn viên câm.

 “Thắng Nguyên…”

 Cô nhìn về phía Ấu Hâm, hai mắt cô ấy đã bắt đầu ngấn lệ, môi mím lại tựa như muốn nói nhưng lại không thể nói, biểu hiện đó cô có thể hiểu được, biểu tình của cô ấy cô cũng hiểu rõ, tuy rằng rất cảm động nhưng quả thật cô không biết trong lúc này nên nói điều gì mới tốt, mọi chuyện phức tạp gần đây đều là do Chu Lập Nghiệp hại cô rất khổ sở, khó xử , cho nên hắn thật đáng giận mà.

 “Đừng hiểu lầm” Sở Thắng Nguyên lạnh lùng nói với Tiền Ấu Hâm “ Anh chỉ là không quen nhìn thấy đàn ông ra tay với phụ nữ, không phải vì em nên mới làm như vậy.”

 Khoé miệng cô khẽ co quắp, khó khăn lắm mới nhịn xuống xúc động của bản thân nhìn chăm chú vào Sở Thắng Nguyên.

 Lừa gạt cô sao! Dù là trên đường tình cờ nhìn thấy đàn ông ra tay đánh phụ nữ, anh ta xông tới ngăn cản là chuyện bình thường , nhưng lạ ở chỗ là anh ta còn nói muốn hủy hoại cả nhà người ta- làm ơn đi chỉ có đứa ngốc mới tin hai người này, quả thật quan hệ không có đơn giản.

 “Em biết” Tiền Ấu Hâm cắn môi , cố nén nước mắt ép mình mỉm cười “ Sở tiên sinh , cảm ơn anh đã giúp đỡ, xin hỏi anh có muốn dùng gì không ạ?”

 Nhìn nụ cười của Tiền Ấu Hâm sắc mặt của Sở Thắng Nguyên trở nên rất khó coi “ Em làm việc ở nơi này?”

 “Vâng, mời ngồi”

 Tiền Ấu Hâm nói xong liền quay lưng đi về phía cô.

 “Mật Âu , những chuyện mình nói đều là thật , chuyện tình cảm nếu càng gượng ép chỉ càng tăng thêm sai lầm thôi, cậu đã từng giúp mình, mình tuyệt đối sẽ không lừa cậu”

 “Tiền Ấu….”

 “Anh hét to như thế làm gì?”

 Kha Dục Nhân vừa mở miệng Sở Thắng Nguyên đã lập tức quát lên, chỉ một câu nói là đủ để khống chế Kha Dục Nhân.

 “Tóm lại hắn đối với cậu không thật lòng.”

 Nói xong câu đó , Tiền Ấu Hâm chậm rãi bước qua, bỏ lại hai người đàn ông đứng đối diện với nhau.

 “Thật xin lỗi đã quấy rầy, mọi người chậm rãi dùng café .”

 “Em đi theo anh!”

 Tiền Ấu Hâm đang muốn rời khỏi chỗ hỗn loạn này. Nhưng rõ ràng khi nãy người vừa cùng cô giữ khoảng cách Sở Thắng Nguyên lại đột nhiên như gió lốc không nói nhiều lời kéo cô ra khỏi quán café . Lưu lại cục diện rối rắm cho La Mật Âu và Kha Dục Nhân thu dọn.

Giải thích :

*Cà phê Blue Mountain là một trong những loại hạt cà phê arabica có giá thành cao và được ưa chuộng nhất trên thế giới. Nó có nguồn gốc ở vùng núi Blue Mountains thuộc Jamaica. Người ta gọi loại hạt cà phê này là Jamaican Blue Mountain để phân biệt với những loại hạt cà phê khác.

Với độ cao trên 2000 m, vùng núi Blue Mountains là một trong những vùng trồng cà phê cao nhất trên thế giới. Khí hậu ở đây dễ chịu, lượng mưa lớn, đất rất giàu dinh dưỡng và thấm nước tốt. Sự kết hợp giữa đất đai và khí hậu tạo nên điều kiện lý tưởng cho cây cà phê. Tuy nhiên loại cà phê này không thích hợp với các điều kiện khí hậu khác. Sự thay đổi khí hậu sẽ dẫn tới sự thay đổi hương vị cà phê. Chính vì thế mà hiện nay nó mới chỉ được trồng ở Jamaica và Hawaii.

Theo những người sành cà phê thì loại cà phê này đượm mùi, ít chua, có chút xíu vị ngọt, đậm đà. Giá một kg cà phê loại này hiện nay khoảng 100 USD. Nhật Bản là nước nhập khẩu cà phê Blue Mountain nhiều nhất (90% tổng sản lượng).

13 thoughts on “Bỏ ngươi cưới ai 9.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s