[BNCA] 10.1

Có mang truyện XX đi đâu xin để lại một cái comt có mấy giây thôi a!

Chương 10.1 ( đọc chap này tội nghiệp chị Âu ghê!! Hix hix..Ủng hộ HDX và eileen đi các tềnh yêu..comt chút ý kiến nào..đê đê..)

Edit: Eileen

Beta: Hướng Dương Xanh

Cảm giác thật khó chịu.

Nửa mê nửa tỉnh, cô cảm thấy toàn thân mình nóng lên, đầu đau như búa bổ.

Làm sao bây giờ? Cô chợt nhớ lại hôm đó hắn từng nói về sau hắn sẽ không còn coi cô là bạn, trừ khi cô đồng ý làm bạn gái  hắn, nếu không hai người không còn quan hệ gì.

Bởi vì cô chậm chạp không chịu đồng ý, nên hắn đã thay đổi ý định liền đi yêu người con gái khác, cho nên là hắn nói được làm được, giữa hai người thật sự ngay cả tình bạn cũng không còn?

Sớm biết mọi chuyện thành như thế này cô nhất định sẽ đáp ứng cùng hắn kết giao.

Cô là yêu hắn, cũng bởi vì quá yêu nên mới sợ mất hắn, mới không dám đồng ý sự theo đuổi của hắn, sợ hãi làm cho cô trốn chạy tình cảm thật sự trong lòng mình, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ vẫn mãi duy trì tình bạn tri kỉ với hắn.( bạn đời hem phải làm bạn sao???) Thật sự nếu cô biết hắn là quyết tâm như vậy, khẳng khái muốn cô làm người yêu thật sự, nếu không thì biến thành người xa lạ thì cô sẽ lập tức gật đầu đồng ý làm bạn gái duy nhất của hắn mà, bởi vì cô luôn mơ ước được hắn yêu thương cả đời.

Không cần! Cô không cần kết quả như vậy.

“Em không muốn như vậy!”

Cô giật mình tỉnh lại, mười giây sau mới phát hiện ra mình không còn ở hội trường nơi tổ chức họp lớp mà đang ngồi trên một chiếc xe hơi, hơn nữa chiếc xe này hình như là rất quen….

“Ngươi không cần cái gì?”

Bên tai cô truyền đến tiếng nói lo lắng của một người đàn ông, cô đang  ngồi trên xe của Chu Lập Nghiệp.

“Không, không có gì.”

Cô hơi lúng túng, cựa quậy thân mình chỉnh lại tư thế ngồi, phát hiện đầu có vẻ hơi đau, là do khi nãy ở trong buổi họp lớp cùng với mọi người uống rượu giải sầu, rốt cuộc từ thì khi nào cô lại ngồi trên xe của hắn?  

“Họp lớp kết thúc rồi ư?” Cô muốn từ chỗ của hắn hỏi ra một chút manh mối.

“Đúng vậy, một giờ trước đã tan tiệc.” Trong lúc chờ đèn đỏ, hắn cầm một chai nước khoáng đưa cho cô. “Muốn uống một chút không?”

“Cảm ơn.”

Cô cầm chai nước lập tức mở ra uống liền vài ngụm, cảm giác khô rát nơi cổ họng sau khi tỉnh rượu liền được giảm bớt đi một chút.

“Bọn họ kết hôn thật sự vui như vậy sao? Ngươi vốn không thích uống rượu, hôm nay lại chủ động mời rượu mọi người?” Đèn xanh đến, hắn vừa nói chuyện vừa lái xe. “ May mà tửu lượng của ngươi cũng không tệ lắm, uống rượu say liền ngủ, không như những người khác vừa hát hò lại thoát y, bằng không ta xem như cả đời này cũng không muốn đi họp lớp lần nào nữa.”

Không có ý kiến phản bác.

Cô nghĩ rằng hắn sẽ không để ý đến cô, cả buổi tối đều ở cạnh chị gái xinh đẹp họ Lý kia như hình với bóng làm cô khổ sở vì ghen tuông, trong lòng rất khó chịu nên mới uống rượu giải sầu, còn kéo cả người khác uống cùng, sau đó thấy đầu óc choáng váng, buồn ngủ bèn nằm gục trên bàn một chút.

Có lẽ mọi người gọi cô mãi mà không tỉnh, lại biết cô và hắn vốn là hàng xóm, nên nhờ hắn đưa cô về nhà, cô vì vậy mới ngồi trên xe của hắn.

“Đã làm phiền ngươi, thật xin lỗi.” Cô hờn dỗi nói lời xin lỗi.

“Không cần khách khí,chỉ là tiện đường thôi mà.”

Tiện đường.?

Cô chỉ vờ nói cám ơn hắn đã đưa cô về còn hắn lại nói là tiện đường thôi sao?

Cô thật sự tức giận. 

Nhưng ngoại trừ tức giận ra, cô còn có không cam lòng và thương tâm.

Thật sự…. . Ngay cả làm bạn bè cũng không được sao?

“Lý Diệu Quân đâu?” Cô cảm thấy nếu không nói gì đó cô sẽ  thật sự sẽ khóc mất thôi, phải nhanh chóng tìm một đề tài để làm cho bản thân phân tâm.

“Cô ấy năm phút trước đã xuống xe về nhà rồi.” Hắn liếc mắt nhìn cô cười. “ Ngươi cảm thấy cô ấy như thế nào?”

Chị Diệu Quân?

Hừ, không được đẹp lắm!Cô thầm thì với chính mình.

“Rất được, rất có khí chất.” La Mật Âu, mày thật giả dối!

“Anh cũng cảm thấy như vậy, thật sự là cô ấy thay đổi rất nhiều không giống khi ở tuổi mười tám, không hiểu cô ấy như thế nào lại trở nên xuất sắc như vậy.”

Sau đó thì sao ?

Cô xoắn xoắn lấy ngón tay mình, tâm trạng vốn đã phức tạp càng trở nên bồn chồn không yên.

Cô muốn mở miệng hỏi hắn có thật hắn đã muốn buông tay với cô, quay qua cùng chị ấy bắt đầu kết giao hay không? Nhưng lời nói chưa  kịp thốt ra đã nghẹn lời, cô không muốn hỏi nữa để khỏi phải nghe một đáp án khiến cho bản thân đau lòng, thất vọng.

Thật sự rất thương tâm….

Sớm biết sẽ đau lòng như vậy cô sẽ không…

“Đến nhà rồi.” Hắn cho xe dừng lại ở trước cổng Chu gia. “ Tạm biệt.”

Một câu “Tạm biệt”đánh thức ý niệm khao khát trong lòng cô, muốn nghĩ sẽ ở cạnh hắn thêm chút nữa thôi.

“Chào nha, tạm biệt.”

Cô xuống xe, nhìn hắn đưa xe vào gara, kéo cửa sắt lại, không còn giống như trước kia, hắn luôn xuống xe dõi theo cô bước vào trong nhà.

Lòng cô se thắt lại, rất đau.!

Cô và hắn thật sự đã kết thúc rồi sao?

“Con đã về!”

Cô nhanh chóng mở khóa cửa bước vào nhà, chào hỏi cha mẹ đang xem tivi ngoài phòng khách, nói chuyện vài câu, sau đó lấy lí do tắm rửa để trở về phòng.

Đóng cửa lại, trong nháy mắt, nước mắt của cô trực tuôn trào như mưa.

“Đồ ngốc Chu lập Nghiệp! Tại sao anh không đến tìm em? Vì sao lại buông tay em nhanh như vậy? Ô…ô”

Cô nhốt mình trong phòng tắm khóc lớn một trận oanh oanh liệt liệt, khóc đến cả người mệt lả mới đi tắm rửa, tắm xong cô lại tiếp tục thút thít khóc, cho đến khi em trai tới gõ cửa gọi cô ra ăn cơm cô mới dùng giọng mũi khàn đặc, lấy cớ tối qua ngủ không ngon giấc nên muốn ngủ bù, tránh cùng người nhà ngồi ăn cơm chung mà bị truy hỏi không dứt.

Rốt cuộc cô đã biết thế nào là khóc đến không còn nước mắt, khóc đến không nói thành lời.

Như vậy, cô rốt cuộc có thể ngủ mà không cần suy nghĩ hay trăn trở điều gì, vậy mà thần trí lúc này lại ngày càng tỉnh táo, cô càng không thể chấp nhận sự thật diễn ra trước mắt cô ngày hôm nay hành vi của hắn rất vô tình.

Cô đã làm gì sai? Hắn dựa vào cái gì mà đối xử với cô như vậy?

Cô chỉ là không đồng ý làm bạn gái hắn thôi mà, cũng không phải đối với hắn bạc tình bạc nghĩa, bạn bè đã nhiều năm, nói không làm bạn nữa là không làm sao, La Mật Âu cô dễ bị bắt nạt lắm hay sao?

Tốt thôi, cho dù cô thực sự dễ bị khi dễ như vậy, cô cũng cần nên xác thực rõ, hắn cũng nên gặp mặt cô nói chuyện rõ ràng, ít nhất cũng chính miệng nói cho cô biết: “Tiểu Âu, ta không có yêu ngươi, về sau tốt nhất chúng ta nên ít gặp mặt, tránh cho bạn gái mới của ta mất hứng.”

Cô nhắm mắt lại, thầm nghĩ như vậy, trong lòng đau như cắt.

Bây giờ cô mới hiểu được, giờ phút hắn nói yêu cô, bọn họ đã không thể quay về như ban đầu.

Bởi vì cô đã  động lòng, cho dù mười con ngựa cũng không thể kéo lại trái tim của cô phút chốc đã bay đến bên cạnh hắn mất rồi! Nếu không phải chính tai cô nghe hắn thừa nhận hắn không yêu cô thì cô vẫn không ngừng thương hắn.

Thật không ngờ..

Chỉ mới hai tháng trước hắn còn luyến tiếc cô như vậy, còn đối với cô đưa ra lời tỏ tình bất ngờ khiến cô choáng ngợp? Là hắn muốn đùa giỡn tình cảm của cô sao?

Cô vừa thương tâm lại vừa não lòng, càng nghĩ càng không thể nén giận.

Cô lặng lẽ mở cửa xuống nhà, không muốn làm mọi người đang ngồi ở phòng khách uống trà, nói chuyện phiếm phát hiện, cô đi vào bếp uống nước rồi ra sân sau trèo tường vào Chu gia.

“Hi!”

Cô bị hắn làm cho kinh hách thật sự.

Cô không ngờ đến hắn đang ở trong bếp, còn ra tiếp đón cô nữa, vừa mới đi vào Chu gia từ cửa sau cô giống như trộm bị bắt quả tang, cơn tức giận âm ỉ muốn dậy sóng hỏi tội hắn nhất thời cũng giảm đi phân nửa.

“Khóa cửa lại đi, lại đây uống chút nước mật ong nào.”( khóa cửa làm gì? Ta nghi lắm?)

Vừa rồi sợ bị người nhà phát hiện, cô vội vàng nên chỉ uống hai ly nước lọc, hoàn toàn không đủ vì cô khóc nhiều như vậy, hơn nữa cô mới vừa uống rượu cả họng đều khô rát mà cô lại thích uống nước mật ong, càng không có lý do nào để cự tuyệt nhiệt tình của hắn.

Đợi cô uống hết ly nước, cô mới phát hiện hắn cũng đang uống một ly mật ông khác, vốn dĩ cha mẹ nuôi không thích hương vị này, cô cũng không nói là muốn uống, vậy hắn vì ai mà chuẩn bị đồ uống? (Vì ai, vì ai, vì ai???)

“Trong nhà có khách sao?”

Hắn lắc đầu.

“Sắp có khách đến à?”

Hắn vẫn lắc đầu, thuận tay lấy ly của cô bỏ vào bồn rửa bát.

“Vậy ngươi pha hai ly làm gì? Cha mẹ nuôi lại không uống thứ này.”

Ý nghĩ vừa mới lóe lên trong đầu làm cô sửng sốt.

Cô chỉ hỏi hắn trong nhà có khách hay không.Vậy bạn gái có tính là khách không?

Không phải là Lý Diệu Quân đang ở trong phòng hắn chứ, chị ấy chờ bạn trai yêu quí tự tay mang đồ uống lên lầu, cô lại làm kẻ phá rối cuộc hẹn hò của hắn, trong lòng không yên muốn nhanh chân đi kiểm tra, không thể kiên nhẫn đợi nữa,cô là đang rất muốn đi lên lầu xem.

Cô càng nghĩ càng thấy bối rối, tầm mắt không khỏi trông ngóng về phía cửa bếp, trong lòng rối rắm như tơ vò.

“Đang nhìn gì vậy?”

Còn chưa nhìn thấy chị ấy xuất hiện ở cửa bếp, tầm mắt của cô đã bị thân hình cao lớn của hắn che chắn.

“Không, không có gì.”

Ai mà bắt gặp cô lúc này cũng cảm thấy bộ dáng của cô rất kỳ quái, mặt mày sưng vù còn có tâm khí ảo não, chán chường.

“Tới tìm ta sao?” (XX: ảnh biết còn hỏi..đang trông chị đến thấy mồ hí hí có kịch hay để xem!)

“Em tới mượn một chút mật ong, nhà em vừa mới hết.”

La Mật Âu, mày đang nói dối sao!

Không phải là cô muốn đi tìm hắn nói chuyện cho rõ ràng, muốn nghe chính miệng hắn nói ra những lời làm cho cô mất hết hy vọng sao? Nhưng kết quả vừa nhìn thấy người, cô nửa lời cũng không thể nói, mươn mật ong, ngay cả lí do này cô cũng có thể nghĩ ra.”

Bất quá cô cũng là phụ nữ, nói dối trong tình huống này thì thế nào?

Ít nhất cô đã được uống mật ong hắn pha nhưng mà giờ phút này cô là đang ăn cả bụng giấm chua kìa.

Vì sao một chút cảm giác thắng lợi cô cũng không có, ngược lại càng nghĩ càng thấy bi ai.

“Uống hết rồi sao?” Khóe môi hắn khễ nhếch lên. “Hôm qua ta mới từ Pháp trở về, còn mang về loại mật ong ngươi thích uống nhất, ta chỉ để ở nhà một lọ số còn lại mang tất cả sang nhà ngươi, mà ngươi mới về nhà có mấy tiếng đồng hồ đã uống hết bốn lọ mật ong?”

Gò má cô nháy mắt đỏ bừng lên “Ách, thật sao? Có thể mẹ ta không để ở chỗ cũ nên ta…”

“Là ta cất chúng.” Anh cười tươi như hoa. “Ta sợ ngươi sơ ý không thấy nên đã để bốn lọ trong tủ chén, trong đó có một lọ ta để ngay cạnh tủ lạnh, còn dặn người nhà ngươi đừng động vào, để ngươi vào bếp là có thể nhìn thấy.”

Tốt lắm, cô vốn dĩ không có ý định nói dối, bây giờ đầu óc lại trống rỗng, không nghĩ ra được lí do gì để che lấp.

“Ta muốn về nhà.”

Cô xoay người muốn bỏ trốn, sợ hãi vì lời nói dối đã bị hắn nhìn ra, cô sao lại tùy tiện đi nói dối hại bản thân xấu hổ.Trong mắt hắn cô hẳn rất buồn cười đi…

 Chờ xem chap 10.2 đê..ngóng chờ kịch hay sẽ lên sàn hô hô…chờ mãi phút giây hiếm hoi này!

11 thoughts on “[BNCA] 10.1

  1. Ta không thích Chu Lập Nghiệp dùng cách này ép Mật Âu thừa nhận tình cảm. Nếu Mật Âu ko phải nữ chính mà cô họ Lý kia mới là nữ chính thì motive truyện sẽ thế này:

    Họ Chu yêu họ La nhưng họ La ko yêu, đến khi họ Chu yêu họ Lý thì họ La cảm thấy ko cam lòng giành giật lại, phụ nữ xấu!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s