Yêu em như vậy là sai lầm rồi sao ( 4.1)

Thân tặng Châu Nhi muội muội

Chương 4-1

Edit: hướng dương xanh

Cô ấy nói – cô ấy không nghĩ cùng anh thân mật làm nhiều thứ sao?

Thành Hải Đông mày rậm nhướng mi, nhanh nhạy đi về phía trước rồi dừng lại ở trước mắt cô.

“ Em không thích?” Bả vai buông lỏng, thất vọng, anh hạ giọng năn nỉ, vẻ mặt thương tâm muốn chết.

“ Em……”

“ Có lẽ đối với em đây quả thực là lần đầu làm như vậy…”  Thành Hải Đông đột ngột nhếch mi, chóp mũi khẽ cọ cọ vào cổ của cô, ái muội không đứng đắn nhìn cô cười vang. “ Buổi sáng thực là thích, vừa rồi mới một lần tựa hồ thực kìm lòng không đậu a.”

“ Đừng nói nữa……” Đỗ Tiểu Nguyệt tránh khỏi cái miệng của anh, đôi mắt e lệ, hai gò má đỏ bừng.

Thành Hải Đông quả thực há hốc mồm, thật lâu đều nói không ra lời. Làm sao có thể, có người phụ nữ đã kết hôn được hai tháng , còn có thể xấu hổ đỏ mặt trông thật là xinh đẹp.

Thành Hải Đông lấy đầu ngón tay mơn trớn hai má cô, con ngươi đen phừng phực hỏa diễm càng thêm mị lực săm soi khuôn mặt cô, khiến vẻ mặt cô càng ngày càng hồng lên.

“ Em không muốn lại làm! Em hôm nay mệt chết rồi, thật sự đó!” Đỗ Tiểu Nguyệt xấu hổ thầm thì to nhỏ ra tiếng, vội vàng nghĩ muốn lấy tay anh đẩy ra ngoài.

“ Em là ghét bỏ anh, bắt đầu đối với anh cảm thấy phiền chán .” Thành Hải Đông ôm lấy cánh tay cô, vẻ mặt đáng thương hề hề đem khuôn mặt ỉ ôi đặt trên vai cô.

“ Không phải vậy……” Đỗ Tiểu Nguyệt xoay người lại, vừa thẹn vừa vội nghĩ muốn giải thích. “ Em chỉ là…… Chính là em cảm thấy mỗi lần làm xong đều mệt mỏi quá, lập tức liền lăn ra ngủ, đối với anh em kỳ thật muốn cùng nhau trò chuyện thêm chút nữa ……”

“ Không thành vấn đề.” Thành Hải Đông vừa thấy bà xã đại nhân hốc mắt đỏ hoe, vội vàng đem cô nhẹ nhàng đặt trên đùi, nhẹ giọng dỗ dành “ Em muốn cùng anh tâm sự cái gì, nói đi nào!”

“ Anh hôm nay công tác thuận lợi không?” Cô hỏi.

“ Coi như là thuận lợi, trong vòng một ngày kiểm tra được cả ba công trình.” Thiếu chút nữa là bị nhóm thợ thi công làm cho đau cả đầu.

“ Gặp phải khó khăn gì sao?” Cô lại hỏi.

“Đáng ra trong thiết kế là phải phá cánh cửa, không hiểu sao thợ mới lại cư nhiên ngốc như vậy đi phá trụ xà ngang. Làm cho mỹ thuật tạo hình của bản thiết kế nhìn không đúng lắm, ngày mai còn muốn quét nước sơn lần đầu. Còn có tiệm áo cưới ở giữa lưng chừng núi…” Thành Hải Đông vẻ mặt thất vọng, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng. “ Giữa hoàn thiện và sơ sài mỗi một góc độ anh xem xét lại phát hiện là bất đồng, dù sao cái người thợ mộc kia cũng là lần đầu tiên cùng anh hợp tác……”

Thành Hải Đông đem hai má cọ nguậy vào những sợi tóc mượt mà của cô, miệng không ngừng khó chịu. “ Ngày mai còn muốn đi kí kết hai hợp đồng mới. Một cái công trình trường học thực phiền toái, tiền đặt cọc chỉ có năm mươi vạn, lại có đến năm mươi chương mục thỏa thuận đi, trời ạ!”

Thành Hải Đông đột nhiên ngẩng đầu,bàn tay to đấm nhẹ hai vai đầy mỏi mệt. “ Nói thêm gì nữa, chắc anh mất ngủ.”

“ Không thể tìm ai đó giúp đỡ anh sao?” Đỗ Tiểu Nguyệt đau lòng hỏi.

“ Cái công trình này là do anh nhận thầu, có thể không ra mặt sao? Bất quá, để đốc công mới nắm bắt được tiến độ công việc thật tốt. Chờ anh ta vững chắc hơn, có thể hỗ trợ giám sát tiến độ về sau, lượng công việc của anh có thể giảm nhẹ đi một chút .”

Đỗ Tiểu Nguyệt tỏ vẻ hiểu biết khẽ gật đầu, đôi tay nhỏ nhắn vươn ra ôm chặt lấy anh.

Hải Đông đã từng nói qua với cô, kiến trúc sư ở phía Nam thành phố không nhất định là đứng đầu. Ngược lại, giống như Thành Hải Đông loại này luôn sát cánh cùng các thợ mộc, cùng nhau phối hợp, gắn bó lâu dài,  hơn nữa lại quản lý cả đội thiết kế công trình, hiện đang rất được thị trường quan tâm.

Chỉ cần nhà đầu tư miêu tả sơ khởi, Thành Hải Đông bình thường tùy tay liền có thể thiết kế ra một bản vẽ phù hợp. Hơn nữa Thành Hải Đông rất có duyên với nghề này, phối hợp với tay nghề làm thợ đã lâu, ở Nam Bộ đã có ít nhất hai công trình lớn đều do nhóm thi công của anh xây dựng rất được yêu thích.

Dù sao nhà cửa ở Nam Bộ, có phong cách bày trí, thiết kế cũng không đơn giản cho lắm, hầu hết khách hàng cũng chỉ hy vọng mấy người thợ mộc xây nhà cho họ thật tráng lệ, bởi vậy Thành Hải Đông cùng đội thợ của anh, có nhiều khi trong công tác vẫn ứng phó không nổi .

“ Em cảm thấy rất áy náy, anh ở bên ngoài làm việc vất vả như vậy, mà em cái gì cũng không giúp được ……” Đỗ Tiểu Nguyệt cắn môi, trong lòng khó khăn không biết nên nói cái gì mới tốt. “ Thực xin lỗi……”

“ Em hoàn toàn không cần phải bận tâm đến mấy chuyện đó, anh chỉ cần khi về đến nhà nhìn thấy em chăm sóc nhà cửa thật tốt là đủ rồi, lại nhìn đến trên bàn là một bữa ăn nóng sốt, tươi ngon, còn có em đang tươi cười chờ anh, anh liền cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên toàn thế giới.”

Thành Hải Đông  nhẹ nhàng hôn lên môi cô, sợ ở nhà bếp không được thoải mái, liền đem cả hai người rời khỏi nhà ăn di chuyển tới phòng khách ngã nhào trên sô pha.

“ Thật hạnh phúc……”

Thành Hải Đông cả người thoải mái ở trên sô pha, đôi tay dịu dàng ôm lấy thân thể nhỏ nhắn, mềm mại anh cảm thấy rất mỹ mãn hai mắt khép hờ, thật tự nhiên không khách khí đem hai má chôn sâu vào nơi cổ của vợ yêu có mùi thơm mát, nhẹ dịu rất thân thuộc. “ Còn em? Hôm nay đã làm chuyện gì?”

“ Sửa sang lại trong nhà.” Cô không nghĩ kể chuyện của chính mình, bởi vì nếu so sánh với anh thì rất là nhỏ bé không đáng kể gì.

“ Lại sửa sang nhà cửa à? Trong nhà không phải sạch sẽ đến mức không cần dọn dẹp sao?”

“ Bởi vì có em cố gắng lau chùi, dọn dẹp mới có thể duy trì như vậy sạch sẽ a.” Đỗ Tiểu Nguyệt ôm hắn, ngón tay tham nhập hắn bả vai, không cẩn thận chạm được gáy anh đang đông cứng lại, cô nhẹ nhàng dùng các đầu ngón tay xoa bóp, vì anh mát xa thân thể.

Thành Hải Đông khóe môi giơ lên tươi cười, hoài nghi chính mình  bởi vì vợ yêu rất tâm lý mà khóc thành tiếng đây.

“ Ở phía trước và phía sau vườn nhà chúng ta có trồng các loại dưa leo, cải con cùng rau dờn, xem ra ngày mai là có thể thu hoạch nha! Nếu anh ngày mai có thể về nhà sớm một chút, chúng ta cùng nhau hái chúng làm thức ăn, được không?”

Cô tiếng nói nhỏ nhẹ giống như hát ru, làm cho Thành Hải Đông mí mắt càng lúc càng trầm xuống.

Anh cảm thấy mình giống như đang ngồi trên một con thuyền xa hoa du hành, cảm giác thực thoải mái như đang trôi dạt từ từ, như là một kì nghỉ phơi nắng rất khoan khoái, cùng hứng khởi không những vậy còn mơ thấy được mộng đẹp……

“ Hải Đông?” Cô lay gọi, vỗ nhẹ vào vai anh.

Thành Hải Đông có vẻ còn buồn ngủ hơi ngẩng đầu, hướng về phía cô cười.

” Bảo bối, anh trước chợp mắt một chút lấy sức, một lúc nữa em kêu anh dậy nha, hai chúng ta cùng nhau đi đến nhà ba mẹ uống  canh gà nhân sâm.

Thành Hải Đông thân mình lật sang một bên, đầu gối trên đùi cô, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng cô, sau liền an ổn nhắm mắt lại.

Đỗ Tiểu Nguyệt cúi đầu nhìn anh, thấy anh khẽ phát ra tiếng ngáy nho nhỏ, rất nhanh chìm vào giấc ngủ .

Anh ấy hiển nhiên là mệt muốn chết đi được.

Biết anh không sợ lạnh, nhưng cô vẫn lấy ra một tấm chăn bông ngắn bao phủ lấy thân mình anh, sợ anh sẽ bị cảm lạnh.

Còn cô khẽ cắn môi, trong lòng cảm thấy se lạnh.

Cô vẫn luôn nghĩ, kết hôn sau hai người sẽ ở cùng một chỗ, hẳn là càng có nhiều thời gian ở chung với nhau. Nhưng cô hiện tại lại nhớ đến thời gian vui vẻ trước đây, đã lâu không còn được như vậy nữa?

So với trước khi kết hôn, bọn họ đều có công việc riêng của mỗi người, tan tầm sau không có việc gì thì cũng cùng nhau tâm sự, mỗi ngày đều có thể vui vẻ đi ăn vặt ở Cao Hùng. Sau đó anh sẽ mang theo cô cùng nhau đi tản bộ rất là tình tứ, có khi ở sông Hoàng Hà ngắm nhìn dòng xe cộ, hòa cùng người ta qua lại dưới ánh đèn đường sáng lóa nếu không thì đến khu bảo tàng triển lãm mỹ thuật để học tập thêm, sau đó cả hai sẽ cùng nhau cười đùa vui vẻ, nói với nhau bảo tàng mỹ thuật lớn như vậy kỳ thật là giống công viên cho người dân vận động hơn.

Một đoạn thời gian ngắn ngủi kia, anh nói cho cô nghe rất nhiều cái hay, nói cho cô nghe quá trình anh trưởng thành như thế nào, tiết lộ cho cô biết xe máy được bố trí như thế nào, nó như thế nào vừa thoải mái và an toàn vì đã có mũ bảo hiểm, lại dễ dàng quay đầu xe, so với việc tốn nhiều tiền để mua DVD phát tín hiệu của xe hơi. Anh ấy biết thật nhiều thứ này nọ, mà cô chỉ ngồi tại chỗ gật gù nghe anh nói, nhìn anh đầy ngưỡng mộ và sùng bái.

Bọn họ đã lâu không cùng nhau đi ăn đêm . Cô tưởng niệm cái không khí nhộn nhịp khi cùng nhiều người nướng thịt BQ kiểu đứng vào ban đêm, còn có uống thật no say trà sữa vừa ngọt vừa thơm lừng, cô tưởng niệm anh của khi xưa……

Đỗ Tiểu Nguyệt nhìn khuôn mặt anh đang ngủ say, khom người ở trán anh đặt xuống liên tiếp những nụ hôn.

Rồi cô nhẹ nhàng rút ra khỏi cái ôm của anh ở trên người mình, khẽ đặt đầu anh xuống gối, cô đứng dậy chuẩn bị đến nhà cha mẹ chồng giúp anh lấy về  canh gà nhân sâm.

Cô yêu người đàn ông này.

Cho nên, cô muốn cố gắng hết sức mình để thích ứng với cuộc sống mới.

Trước đây, anh còn chưa hoàn toàn tiếp nhận sự nghiệp của gia tộc, đương nhiên là có nhiều thời gian rỗi làm bạn với cô. Cô nên cảm thấy may mắn cho cả hai trong thời gian quen nhau anh đã không quá bận rộn đến nỗi bỏ mặc cô, nếu không bọn họ làm sao có thời giờ mà bồi dưỡng cảm tình cho nhau?

Ông xã như vậy yêu thương cô, cô cũng không nên vì vậy mà cảm thấy mặc cảm, cô đơn . Cô tốt hơn nên điều chỉnh lại tâm tình của chính mình mà thôi, trong rất nhiều gia đình người vợ không phải chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên như thế này sao?

Cô nhất định có thể làm được .

Đêm nay, Đỗ Tiểu Nguyệt nằm dài ở trên ghế sô pha, nhìn cuốn tiểu thuyết đang cầm trên tay vô số lần – “ Chờ đợi một người ở quán cà phê”.

Khi mua quyển sách này, cô đơn giản chỉ là cảm thấy cái tựa truyện này thực phù hợp với tâm tình của chính cô. Cô đọc thoáng qua lại phát hiện những nhân vật bên trong rất có ý tứ, cũng không gò bó, hay có quá nhiều quy tắc mà rất khoáng đạt và tươi mới .

Cô lại thầm nghĩ, có lẽ tối nay cô có thể đọc hết cuốn tiểu thuyết này. Dù sao, nhân vật chính của truyện, cá tính thật phóng khoáng, mới mẻ làm cho cô rất hâm mộ. Dù sao, câu chuyện xưa này cũng rất thú vị làm cho cô liên tiếp cười ra tiếng.

Và dù sao, đêm nay Thành Hải Đông cũng không thể trở về nhà sớm để ăn bữa tối cùng cô.

Cho nên —

Cô thực nhàm chán.

Kết hôn đã bốn tháng, thân là bà chủ gia đình, cô mỗi ngày công việc bận rộn nhất chính là chờ anh trở về ăn bữa tối.

Nhưng mà hình như anh càng lúc về nhà ăn cơm càng muộn hơn. Anh sau khi kết thúc công việc còn có mấy việc đoàn hội cần làm, mỗi một người có tiệc vui hay chuyện buồn đều phải mời anh giúp đỡ, giải quyết, khiến anh nhiều khi choáng váng cả đầu, càng miễn bàn đây là những việc xã giao cần thiết, cần phải tham dự để mở rộng quan hệ trong công việc.

Cô tối nay đến nhà bố mẹ chồng ăn cơm, ba chồng vui vẻ nói chuyện với cô, Thành Hải Đông thật sự là một đứa con có hiếu, ông rất hài lòng vì mình có số hưởng phúc được con cháu đầy đàn, cô cũng chỉ có thể mỉm cười theo.

Cô cũng thực may mắn, bởi vì bố mẹ chồng cô rất phóng khoáng, dễ chịu, chưa từng yêu cầu cô làm cái gì quá đáng, cho dù hai người lớn rất muốn ôm cháu, cũng chỉ là tự nhiên hỏi thăm thoáng qua khi nào thì tính sinh một đứa trẻ?

Thực ra, cô luôn dùng thuốc tránh thai, bởi vì cô nhìn thấy Thành Hải Đông mỗi ngày đều như vậy bận rộn, anh ấy sẽ không có thời gian quan tâm đến sự trưởng thành của đứa nhỏ. Hải Đông đương nhiên biết cô là nghĩ như vậy, nhưng cô lại cảm thấy vẻ mặt của anh hiển nhiên là không cho như vậy là đúng.

Đỗ Tiểu Nguyệt rót cho mình một ly nước trái cây, ở trong phòng đi quanh một vòng, phát hiện trong nhà rất là sạch sẽ, gọn gàng đến nỗi không sót một hạt bụi nhỏ nào, lại không có gì cần phải sửa sang lại .

Vì thế, cô lại lần nữa mở ra quyển sách “ Chờ đợi một người ở tiệm cà phê” nội dung chính của cuốn tiểu thuyết chính là cuộc sống đô thị hàng ngày, cô chủ quán cà phê đợi cả một ngày mệt mỏi mà cũng chưa có người khách nào đến thưởng thức cà phê của cô, cùng cô nói chuyện phiếm “Cô chủ quán chỉ là im lặng nói chuyện với chính mình”.

Đỗ Tiểu Nguyệt mới lật vài tờ, nhịn không được lại ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ trên tường —

Mới mười rưỡi!

Thành Hải Đông một khi đi ra ngoài xã giao, đến tận mười một giờ đêm anh mới về nhà, mà chuyện đó cũng thực là bình thường.

Đỗ Tiểu Nguyệt chăm chú xem tiểu thuyết, bất luận kẻ nào nhìn qua cũng nhận ra được tâm trạng của cô không tốt, bởi vì sợ bị người ta nói “ Không ốm mà rên” khiến cô không thể thích ứng với loại cuộc sống nhàm chán, không có mục tiêu như thế này.

Trước kia còn ở nhà giúp đỡ ba mẹ buôn bán, bởi vì thích nhìn thực khách thỏa mãn tươi cười vì món ăn ngon, cũng bởi vì muốn chia sẻ vất vả cùng với ba mẹ, cho nên mỗi một ngày cô bắt đầu làm việc lúc tám giờ sáng, cũng không hề cảm thấy quá vất vả.

Còn hiện tại vô cùng nhàn rỗi ở nhà, cô ngược lại cảm thấy — mệt mỏi quá.

Ring…ring……

Tiếng chuông điện thoại đổ vang đã đánh tỉnh Đỗ Tiểu Nguyệt đang trầm tư suy nghĩ, hai mắt cô đột nhiên tỏa sáng, hai tròng mắt lấp lánh ẩn chứa ý cười, vui vẻ cầm lên điện thoại.

Nhất định là Hải Đông gọi điện về .

“ Alô.” Đỗ Tiểu Nguyệt cười nói.

“ Tiểu Nguyệt nha..” Tiền Phái Lam thanh âm réo gọi từ bên đầu kia điện thoại truyền đến.

“ Chị họ.”  Thanh âm đột nhiên ảm đạm, giọng điệu rất thấp, không khỏi hụt hẫng.

“ Sao vậy, đang đợi điện thoại của ai sao?”

“ Em tưởng Hải Đông gọi điện về .” Anh thường hay gọi điện thoại về nhà hỏi xem cô có muốn ăn cái gì vào bữa đêm.

“ Hải Đông không ở nhà sao, chị còn nghĩ đến hai đứa gắn bó với nhau như keo sơn dính chặt, mỗi một giây cũng không muốn tách rời nhau.”

“ Anh ấy phải đi tiệc vì công việc, đó cũng là xã giao quan hệ làm ăn.”

“ Đúng vậy, ai không biết em được gả cho một kẻ có nhiều tiền, khách sạn có hơn mấy cái, tiền kiếm được như nước chảy nha……”

“ Có việc gì sao chị họ?” Đỗ Tiểu Nguyệt không muốn nghe  người khác nói khéo trong lời nói.

“ Không có việc gì. Chị mới đi ngang qua khách sạn mới của nhà em, chính là khách sạn cao cấp tầm cỡ của Đông Nam Á, hầu hết những người đi du lịch đều muốn đến đây đặt phòng, chị phát hiện hình như đã khai trương. Nếu hai vợ chồng chị đến đặt phòng có thể hay không được giảm giá?”

“ Em sẽ hỏi qua Hải Đông một chút.”

“ Em đó, việc nhỏ như vậy cũng không thể quyết định sao! Hiện tại tốt xấu gì cũng là bà chủ rồi, hẳn là nên có chủ kiến riêng của mình chứ. Có thể nói với nhân viên phụ trách, cho hai vợ chồng chị được giảm giá một tí……”

“ Khách sạn không phải chỉ thuộc về riêng nhà em, nên chắc không thể làm như vậy được đâu.” Như vậy không khỏi bị người khác nói là việc công việc tư không biết phân biệt, hành động như vậy cũng hơi thái quá.

“ Nhưng là khách sạn đó thuộc quyền điều hành của nhà em, vả lại cổ phần của nhà em lại chiếm phần lớn, không phải sao?”

Bang bang phanh –

8 thoughts on “Yêu em như vậy là sai lầm rồi sao ( 4.1)

  1. Pingback: Yêu em như vậy là sai lầm rồi sao?(4.1) | Miêu Ảnh Các

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s