Yêu em như vậy là sai lầm rồi sao 4.2

Thân tặng Châu nhi của xanh xanh tỷ!!

Chương 4-2

Edit: hướng dương xanh

“ Tiểu Nguyệt!” Thành Hải Đông kêu to từ ngoài cửa truyền vào bên trong.

“ A, Hải Đông đã về, em sẽ gọi lại sau cho chị. Chị họ, gặp lại sau.” Đỗ Tiểu Nguyệt cắt đứt điện thoại, thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong lòng đầy hân hoan, chờ mong chạy vội ra phía cửa.

“ Anh đoảng quá, như thế nào đã quên mang theo chìa khóa?” Đỗ Tiểu Nguyệt mở cửa, cười nói.

“ Vợ yêu!”

Thành Hải Đông đứng ở cửa, vừa nhìn thấy cô ngoan ngoãn liền nhấc tay cúi đầu thăm hỏi, một trận mùi rượu nồng nặc nhắm thẳng mũi Đỗ Tiểu Nguyệt mà truyền đến.

“ Anh uống say!” Đỗ Tiểu Nguyệt vội vàng tiến lên đỡ lấy thân mình anh, giúp đỡ anh đi vào trong nhà.

“ Anh không có say! Chồng của em dù uống ngàn chén cũng không say !” Thành Hải Đông vui vẻ ở bên má cô hôn kêu một tiếng, sau đó liền lôi kéo tay cô ở trong phòng xoay vòng.

“ Anh không có lái xe chứ ?” Cô lo lắng hỏi, đem anh kéo vào trong phòng.

“ Không! Ta xi đã đưa anh về!” Anh đem hai má ghé vào gáy của cô, biểu tình như trước khanh khách nở nụ cười vui vẻ không thôi.

Rõ ràng đã say khướt, còn nói sạo!

Đỗ Tiểu Nguyệt vừa bực mình vừa buồn cười vỗ nhẹ đầu anh, phụ giúp anh đi vào trong phòng tắm.

“ Anh trước đi tắm rửa cho sạch sẽ” Cô giúp anh thay đổi đồ ngủ sắp xếp lại giường, để anh có thể ngủ thoải mái.

“ Anh không muốn tắm rửa, anh chỉ muốn đi ngủ.” Thành Hải Đông nhếch miệng nói, lắc đầu, cố chấp đứng yên tại chỗ, không chịu rời đi.

“ Đi tắm rửa” Đỗ Tiểu Nguyệt túm lấy cánh tay anh lôi kéo, còn thủ sẵn nắm lấy thắt lưng anh, cắn chặt răng như liều mình muốn đẩy anh về phía trước.

Thành Hải Đông tiếp tục bất động như núi đứng yên tại chỗ nhìn cô nhếch miệng cười.

Anh không chịu thỏa hiệp, cô như thế nào có biện pháp đẩy được một kho tượng cao tới một trăm tám mươi centimet đây?

“ Em trước giúp anh thay đồ ngủ.” Đỗ Tiểu Nguyệt tuyên bố buông tha đành phải đầu hàng. “ Anh hãy ngoan ngoãn đến trên giường ngồi xuống!”

Thành Hải Đông lần này phi thường phối hợp, nhẹ nhàng một tiếng thân hình to lớn an toàn rơi xuống trên giường.

“ Vợ yêu, nhanh chút lên giường.” Anh nhìn cô đầy ý tứ ngoắc ngoắc ngón tay.

Đỗ Tiểu Nguyệt bật cười ra tiếng, cầm áo ngủ của anh đi đến bên giường ngồi xuống.

“ Thay xong áo ngủ rồi hãy ngủ tiếp.” Đỗ Tiểu Nguyệt tự mình giúp anh cởi nút áo sơ mi, cô không hề phát hiện ra ánh mắt của anh đột nhiên trở nên lóe sáng.

“ Anh muốn yêu em!”

Thành Hải Đông lớn tiếng tuyên bố xong, một cái xoay người, liền đem Đỗ Tiểu Nguyệt đặt ở dưới thân mình.

“ Không được……” Đỗ Tiểu Nguyệt bị đè ép khiến hơi thở ở lồng ngực dồn dập, thiếu chút nữa hít thở không thông. “ Hải Đông, buông ..”

Cô đánh nhẹ vào vai anh, anh ngay cả một tiếng hừ nhẹ anh cũng không rên lên một tiếng.

“ Hải Đông” Đỗ Tiểu Nguyệt nâng mi, hai tay thật vất vả mới nâng lên cánh tay anh cách khỏi người cô một gang tay, sau đó nhẹ nhàng thoát ra khỏi dưới thân anh.

“ Thành Hải Đông!” Đỗ Tiểu Nguyệt dùng sức đánh vào bờ vai của anh.

Không có cuộc giằng co nào, không có ý tưởng nào hòng đem cô trở lại bên người, chỉ có —

“ Khò……”

Tiếng ngáy từ thân mình cao lớn, cường tráng của anh từ từ truyền ra.

Anh lại lăn ra ngủ quên.

“ Hải Đông……” Đỗ Tiểu Nguyệt ngây ngẩn cả người, đầu óc đột nhiên lập tức trở nên trống rỗng.

Như là một người ngoài hành tinh đột nhiên cô như mất hết thảy ý thức, cả người hoàn toàn vô thức làm cho cô không biết chính mình phải phản ứng ra sao.

Cô giúp anh thay áo ngủ, cảm giác hụt hẫng làm cho tâm tư của chính cô như muốn phiêu du bay bổng lên vũ trụ mất thôi.

Anh đã trở lại, sau đó —

Anh lăn ra ngủ.

Anh có biết giữa bọn họ đã có nhiều ngày không gần gũi nhau, ngay cả nói chuyện cũng chưa được mười phút đồng hồ? Cô và bố mẹ chồng thời gian trò chuyện cùng nhau còn nhiều hơn so với anh, anh có thấy chính mình thiếu quan tâm tới cô.

“ Em nói cho anh nghe một việc, em hôm nay đã đi đăng kí một lớp học nấu ăn.”

Đỗ Tiểu Nguyệt giọng hơi khàn khàn mở miệng, khóe môi khẽ tươi cười, nhìn anh giống như đang tỏ vẻ lắng nghe cô nói chuyện.

“ Em cũng đã đăng kí theo học một lớp kế toán sơ cấp. Bố anh nói, nếu em có hứng thú trong việc kinh doanh buôn bán, ông ấy nguyện ý chỉ dạy em những vấn đề cơ bản cần thiết nhất, nếu chăm chỉ học tập thật tốt em còn có thể đường hoàng đến công ty giúp đỡ công việc của anh!”

Cô lại mỉm cười khổ sở, hai hàng nước mắt tràn ra nơi hốc mắt.

Đỗ Tiểu Nguyệt đem mặt dụi vào áo ngủ của Thành Hải Đông, bả vai nhỏ nhắn run lên nhè nhẹ , cô dừng lại không nói thêm được điều gì vì chính mình đang rất xúc động, mà cũng là vì những lời tâm sự này chính là nỗi lòng của cô khiến cho nước mắt không muốn tuôn rơi mà không được.

“ Mẹ anh còn nói sẽ dạy em làm rèm cửa sổ nữa. Cô thầm thì, trước đây bố anh mới bắt đầu gầy dựng sự nghiệp, tất cả mọi thứ trong nhà kể cả làm rèm cửa sổ cơ hồ đều do một tay bà cán đáng xử lý! Việc này, sao anh chưa từng nói qua cho em hay……”

Cô nói một mạch, một lèo, cho đến khi miệng khô cổ nóng rát, rốt cuộc nói đến không nên lời, rốt cuộc không thể khóc ra được nước mắt mới thôi.

“ Em nói hết rồi.”

Nước mắt của cô bị áo ngủ của anh hút khô, chỉ có hốc mắt sưng đỏ tiết lộ tâm sự của chính mình.

“ Em sẽ không sao, anh không cần lo lắng cho em. Em sẽ học cách nhẫn nại, đợi cho đến khi em có năng lực giúp đỡ anh, em có thể làm người bạn tri kỉ ở bên cạnh anh . Có phải hay không?”

Tiếng ngáy o..o của anh vang lên nhè nhẹ như đáp lại lời nói của cô.

Đỗ Tiểu Nguyệt không tiếng động nằm úp sấp ở phía sau lưng anh, nhắm lại mắt, làm bộ như bọn họ vừa mới tán gẫu xong, làm bộ như cô kỳ thật rất vui vẻ, làm bộ như cô chỉ có thể nhẹ nhàng như vậy dựa sát vào anh thật gần gũi, chỉ là như vậy cô liền cảm thấy thỏa mãn .

Tất cả chỉ là giả vờ……

Sáng sớm hôm sau, Đỗ Tiểu Nguyệt vẫn đúng tám giờ liền rời giường.

Dùng khăn lạnh chườm vào hai mắt sưng đỏ vì thiếu ngủ, cô giúp anh chuẩn bị cà phê cùng món trứng ốp la mà anh thích, lại làm một ít cháo loãng với dưa chua cho bữa sáng.

Tám giờ hai mươi phút, cô đứng bên mép giường tranh thủ thời gian đánh thức anh sớm hơn rời giường.

Như vậy, cô có thể trộm được một ít thời gian cùng anh nói chuyện .

“ Hải Đông, mau rời giường..” Đỗ Tiểu Nguyệt khẽ lay gọi, ở phía tủ đầu giường từ lâu đã có sẵn một ly nước chanh tươi mát.

Thành Hải Đông mặt mày nhăn lại, hoàn toàn không muốn mở to mắt, anh còn hơi choáng, anh rất muốn ngủ……

“ Hải Đông.” Đỗ Tiểu Nguyệt cười tinh ý, giúp anh gãi ngứa.

Dù rất muốn ở lại giường, miên man trong giấc ngủ chập chờn nhưng anh lại siêu cấp sợ ngứa, lập tức liền nhỏm dậy nhanh chóng.

Thành Hải Đông một bên tóc tai rối mù, kinh ngạc ngồi bất động tại chỗ, mở to con ngươi đen nhìn cô, vẻ mặt không biết đã xảy ra chuyện gì, biểu tình rất là vô tội.

Đỗ Tiểu Nguyệt cười nhẹ ra tiếng, nhịn không được lại giúp anh sửa sang lại tóc.

“ Rời giường.” Vẻ mặt cô là đang nén cười, nhẹ nhàng ở trên trán anh trút xuống một cái hôn.

Thành Hải Đông mở to mắt nhập nhèm còn buồn ngủ, ôm chầm lấy thắt lưng cô, phi thường không khách khí đem đầu mình dụi vào trước ngực mềm mại của cô.

“ Em như thế nào mỗi buổi sáng đều có biện pháp rời giường sớm, cả người đều thơm tho, mới mẻ trông thật là ngon miệng làm cho người ta thèm nhỏ dãi a.” Anh nói.

“ Bởi vì em đã đánh răng rửa mặt xong rồi.” Cô cười nói, vỗ vỗ lấy lưng anh.

 “ Miệng anh rất hôi vì có mùi rượu từ tối hôm qua..” Thành Hải Đông dùng chiếc mũi ngửi thấy một mùi tanh hôi từ miệng mình phát ra, cảm giác rất là chán ghét bản thân, biểu tình rất khó chịu như muốn nôn. “ Em đêm qua sao có thể ngủ được?”

“ Em mang khẩu trang đi ngủ .” Thực ra thì, cô khóc đến mệt mỏi rồi ngủ thiếp bên cạnh anh.

“ Thiệt hay giả?” Thành Hải Đông nhăn mi, vẻ mặt ảo não nhìn vợ yêu rất khoan khoái, ẩn ý .

“ Đương nhiên là lừa gạt anh rồi.” Đỗ Tiểu Nguyệt đem ly nước chanh đưa đến bên miệng anh, cười nói.

Thành Hải Đông cúi đầu nhìn cô, hạnh phúc lâng lâng.

“ Anh yêu em.” Anh vừa uống nước chanh vừa tuyên bố.

“ Em hôm nay đã giúp anh pha cà phê, em nghĩ anh nhất định sẽ cần.” Đỗ Tiểu Nguyệt tâm tình tốt lắm, khẽ tươi cười.

Không cần gì nhiều hơn thế, chỉ cần có thể như vậy có được một ít thời gian ngắn ngủi cùng anh ở chung lâu hơn, cô liền cảm thấy ánh mặt trời ngày hôm nay đều thật sáng lạn, rực rỡ.

“ Đúng vậy, anh cần nhất là cà phê, bởi vì anh hôm nay có nhiều việc để làm đến hoa cả mắt..” Thành Hải Đông hô hấp bỗng trầm xuống rồi trầm ngâm yên lặng một giây. “ Nguy rồi, hiện tại là mấy giờ?”

“ Tám giờ ba mươi.” Đỗ Tiểu Nguyệt nhìn xuống đồng hồ trên tay, trong lòng nổi lên một dự cảm không tốt.

“ Xong rồi, thảm, chết chắc! Anh chín giờ rưỡi phải tới công ty, hôm nay có cuộc họp của các cổ đông..” Thành Hải Đông vừa nói chuyện, thân mình liền bật lên như tên lửa bắn ra bên ngoài. “ Giúp anh chuẩn bị quần áo!”

Thành Hải Đông vọt vào trong toilet, năm phút đồng hồ tắm rửa cùng rửa mặt hoàn tất, lau khô thân mình, trực diện trong phòng đi ra.

Đỗ Tiểu Nguyệt không nói gì đưa quần áo đến, cảm thấy tiếng  cười vừa rồi rất là xa xăm giống như vọng về từ thưở nào đó .

“ Anh phải đi rồi!’ Thành Hải Đông ở môi cô thật mạnh hôn xuống, rồi vội vàng hấp tấp phi nhanh ra hướng cửa mà đi.

“ Anh còn chưa có ăn bữa sáng mà.”

Đỗ Tiểu Nguyệt nhanh nhạy giữ lấy cánh tay anh, không tự giác dùng cả khí lực toàn thân.

Thành Hải Đông bởi vì vội vã muốn ra ngoài, chỉ là nhìn cô một cái, liền sau đó cầm lấy cổ tay cô bỏ ra, trực tiếp một đường phi vọt tới bàn ăn.

Anh không có ngồi xuống, chỉ là cầm lấy chiếc đũa qua loa gấp cái trứng ốp la một ngụm ăn luôn, lại bưng lên một chén cháo, uống vào hai ba ngụm lớn.

“ Cẩn thận nóng”  Cô nói.

“ Ôi chao!” Thành Hải Đông quả nhiên kêu to ra tiếng.

“ Nóng quá, nóng quá!” Đỗ Tiểu Nguyệt sốt ruột rót một ly nước lạnh, đưa tới trong tay anh.

“ Cháo thật sự rất ngon, dùng thêm một chén!”

Đỗ Tiểu Nguyệt xoay người lại vì anh mà múc thêm một chén nữa, lại quay đầu nhìn trên bàn ăn sáng thức ăn đã muốn vơi đi một nửa.

Thành Hải Đông lại uống thêm một chén cháo, trên bàn đồ ăn tất cả phần lớn bị gió bão cuốn phăng đi giống như là biến mất vô tung, bao gồm cả ly cà phê kia.

“ Tạm biệt, anh ra trận chiến đấu đến cùng đây.” Thành Hải Đông nắm lấy thắt lưng cô, rồi bước nhanh đi về phía trước.

“ Anh đêm nay có thể hay không về sớm ăn cơm?” Cô vói hỏi theo, thanh âm so với bình thường càng trầm thấp.

“ Đêm nay anh Chu cưới vợ, anh phải cùng ba đi uống rượu mừng.”

“ À, vâng.” Đỗ Tiểu Nguyệt lên tiếng, cô chính là cảm thấy lòng mình lạnh lẽo như kết băng.

Anh Chu là người quen của anh ở bên công tác đoàn hội, giao tình không phải bình thường, cô không có biện pháp bảo anh đừng đi.

Trên thực tế, anh cũng không phải là người đàn ông hay tựu tập xã giao, mỗi một lần xã giao đều là không thể không đi hay từ chối mà thành , cô còn có thể nói được cái gì nữa đâu?

Thành Hải Đông phát hiện biểu tình im lặng dị thường của cô, anh dừng lại cước bộ, khẽ nâng lên khuôn mặt cô, thật chăm chú nhìn cô.

“ Có muốn cùng đi hay không?” Anh hỏi.

“ Anh cùng ba đi với nhau là được rồi, anh có biết em với mẹ đối với việc đến mấy quán rượu không có thói quen.” Đỗ Tiểu Nguyệt giả bộ khéo léo từ chối, gượng lên tươi cười, trong lòng rất rầu rĩ, bất an. “ Đừng về quá trễ, đừng uống quá nhiều.”

“Yên tâm, hôm nay có ba đi cùng, đám mấy tên kia không dám biểu diễn phương pháp cụng ly ngược.” Anh hào hứng nói.

“Cái gì là phương pháp cụng ly ngược?”

“ Nâng chai rượu trút ngược, dùng miệng uống rượu chảy xuống cho đến khi hết rượu mới thôi, khi ấy mới chuẩn buông cái chai ra.” Thành Hải Đông nói.

Đỗ Tiểu Nguyệt nghe được liền nghẹn họng nhìn trân trối, trong nháy mắt cô hoàn toàn quên hết chính mình vừa rồi đang lo lắng cái gì.

Thành Hải Đông cười to ra tiếng, vỗ vỗ đầu cô, nắm cả bả vai cô cùng đi ra hành lang trước.

“ Yên tâm đi, đêm nay có ba đi cùng, sẽ không phát sinh việc này đâu, anh cam đoan sẽ uống ít một chút . Còn có, anh hôm nay giữa trưa sẽ ghé nhà mẹ em ở gần đó, giữa trưa nhất định sẽ ăn thật no bụng.” Thành Hải Đông dắt ra xe máy, cười nói.

“ Em đã biết.”

Đỗ Tiểu Nguyệt nghe vậy, tinh thần đột nhiên phấn chấn lên.

Nếu anh ấy giữa trưa sẽ tới nhà ba mẹ cô, vậy thì cô cũng có thể tranh thủ cơ hội chuẩn bị vài thứ ngon lành mang đến nhà ba mẹ cùng nhau ăn cơm trưa a.

“ Cẩn thận nha.” Đỗ Tiểu Nguyệt giúp anh kéo khóa nón bảo hộ, dịu dàng nói.

“ Ở nhà phải ngoan nha, anh sẽ sớm một chút trở về !” Thành Hải Đông sờ sờ đầu cô, tặng kèm cho cô một cái ôm ấm áp.

Nhìn Thành Hải Đông lái xe máy một đường chạy như bay ra đường lớn, thẳng đến khi thân ảnh của anh dần mất hút đến không còn cách nào khác để nhìn thấy, Đỗ Tiểu Nguyệt mới xoay người trở lại trong nhà.

Lần này, tâm trí cô hưng phấn, ngay cả cước bộ đều thật nhẹ nhàng mà bước đi!

Hôm nay có việc để làm!

Nếu thuận lợi trong lời nói, cô có thể mỗi ngày đều giúp anh chuẩn bị cơm trưa cũng có thể cùng anh mỗi ngày dùng cơm trưa, như vậy sẽ có thể bù đắp sự thiếu hụt khoảng thời gian bên nhau cùng dùng bữa tối.

Cô vui vẻ, hí hửng ở tại phòng bếp, cảm thấy ba tầng lầu vốn rộng lớn, cùng với các phòng ở trống không cũng chẳng phải quá trống trải làm cho người ta cô đơn .

Để nấu được bữa trưa sách dạy nấu ăn dạy nên như thế nào chuẩn bị, Đỗ Tiểu Nguyệt tập trung suy nghĩ, khuôn mặt nhỏ nhắn toát lên vẽ vui tươi, rạng rỡ.

Trước làm cho anh món mì cà ri cay, là món khai vị. Lại thêm ốc khô nấu với măng tây, thêm sườn xào chua ngọt làm món chính, hẳn là thích hợp dùng cho bữa cơm trưa, cuối cùng sẽ mua thêm món trà xanh thơm mát đi.

Đỗ Tiểu Nguyệt đem thực phẩm từ tủ lạnh ra rã đông, cánh môi không tự giác giương lên tươi cười .

Sự vui vẻ là thế này, cuối cùng có thể cùng anh nhiều một chút thời gian ở chung. Chính là —

Chỉ quan tâm tới cuộc sống của anh, chính là cuộc sống mà cô muốn sao?

Một cái dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu Đỗ Tiểu Nguyệt, cả người chấn kinh, thịt gà đang trong tay bỗng rớt ra, phanh một tiếng rơi tõm vào trong nước.

Cô không dám lại làm cho chính mình nghĩ nhiều thêm, hôm nay hương vị của bữa trưa đã muốn đủ thanh đạm, không cần hơn nữa nước mắt của cô làm gia vị .

Dù sao cô hiện tại vào ban ngày còn có rất nhiều thời gian để suy nghĩ tìm ra phương hướng cho chính mình, hẳn là không vội nhất thời giờ phút này lại nghĩ lung tung đi!

Đỗ Tiểu Nguyệt miễn cưỡng chính mình giơ lên khóe môi, tiếp tục lấy ra gia vị muốn dùng hương liệu chỉ của riêng cô, động tác nấu ăn của cô thuần thục đến không có một sai sót nhỏ, hy vọng bữa cơm trưa ngon lành đầy hương vị tình yêu anh sẽ thích, dù là hoàn hảo cô cũng chưa cảm thấy vừa lòng cho lắm.

Cô tổng cảm thấy đồ ăn của mình còn thiếu một chút hương vị hạnh phúc, lại có thêm một cảm giác chua xót, có thể Thành Hải Đông hẳn là sẽ không phát hiện có điều gì đó khác thường đi.

Dù sao — anh là như vậy rất là bận rộn!

7 thoughts on “Yêu em như vậy là sai lầm rồi sao 4.2

  1. Pingback: Yêu em như vậy là sai lần rồi sao 4.2 | Miêu Ảnh Các

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s