Âm mưu của cô ấy ( Mở đầu)

Âm mưu của cô ấy

Mở đầu

Edit: Tử châu

Beta: xanh xanh

Hôm nay là sinh nhật tròn mười tuổi của con gái riêng của mẹ kế cô, con bé kém cô ba tuổi. Cha cô rất vui vẻ vì mẹ kế mà tổ chức tiệc sinh nhật thật long trọng, ông cũng không để ý đến thân phận nhạy cảm của mẹ kế, mời tất cả những bạn bè thân thiết đến nhà dự tiệc. Mẹ kế khẽ mỉm cười, thật sự tỏ ra xinh đẹp đứng ở bên cạnh cha cô, tạm thời làm nữ chủ nhân quý phái, dịu dàng mà mẹ cô…… từ sớm đã không biết đang hẹn hò cùng với người đàn ông nào.

Đây chính là nhà của cô, cha mẹ vì lợi ích lẫn nhau mà đi đến kết hôn, tình cảm giữa bọn họ rất là lạnh nhạt, tương kính như tân, mỗi người đều tự có một cuộc sống riêng.

Thân là con gái duy nhất của họ, cả hai đều rất thương yêu cô, nhưng mỗi người đều có đời sống cá nhân riêng rất là bận rộn, căn bản không có thời gian chăm sóc cho cô.

Năm cô sáu tuổi, phần lớn thời gian cô đều ở một mình, chăm sóc cho cô chỉ có người hầu cùng bảo mẫu ở trong nhà. Cũng vào năm ấy, cha đã mang về một người phụ nữ cùng với một cô bé ba tuổi, từ đó, ở trong nhà lại có thêm một người mẹ kế, cô cư nhiên lại có thêm một em gái.

Kỳ thật không có gì không tốt, bởi vì mẹ kế đối xử với cô rất tốt, chăm sóc cô giống như con gái của chính mình vậy, mà cha cô cũng vì vậy mà mỗi ngày đều về nhà sớm hơn trước, mà cô cũng không còn cô đơn một mình một người, từ đây cô đã có người chăm sóc. Nhưng cô lại cảm thấy càng trống trải cùng mất mát.

Đứng ở dưới tàng cây, Mạnh Uyển Lôi nhìn em gái đang được cha ôm trên tay, vẻ mặt của cha đều hiện lên niềm yêu thương vô hạn, còn mẹ kế thì đứng ở bên cạnh cha, cầm khăn tay lau vết bẩn trên miệng con gái, cha cô còn cầm vài thứ uy em ấy ăn.

Ba người họ trông thật hạnh phúc.

Mà cô, dường như chỉ là người ngoài.

Cô nhìn em gái, vẻ mặt tươi cười hạnh phúc của con bé thật chói mắt làm sao, làm cho người ta thật chán ghét!

Mạnh Uyển Lôi nhắm lại mắt, không muốn tiếp tục nhìn. Cô xoay người dựa lưng vào cây, dáng vẻ vừa cô đơn vừa lặng lẽ nhìn bể bơi ở trước mắt, từ đầu tới cuối, cô chỉ là một người khách xa lạ của buổi tiệc này, vốn là một bữa tiệc sinh nhật vui vẻ biết bao nhưng lại không có chỗ cho cô tham dự vào.

Bịch, bịch!

Tiếng bước chân vội vã đến gần bên cô, cô quay đầu lại thì nhìn thấy em gái đang ở gần bể bơi, nó ngồi xổm xuống, ôm lấy quả địa cầu bị rơi trên mặt đất.

Em gái lại không nhìn thấy cô, ôm quả địa cầu trong lòng ngồi nhìn bể bơi đến ngẩn người. Mạnh Uyển Lôi cũng không muốn để ý con bé, quay đầu nhìn đi nơi khác.

“Kiều Kiều, đừng tới gần bể bơi quá.” Tiếng cha nhỏ nhẹ, trầm ấm truyền đến.

“Dạ.” Con bé nghe lời ngồi lui về sau vài bước.

Mạnh Uyển Lôi không khỏi cảm thấy tức giận, cô biến mất lâu như vậy, cha lại không hề phát hiện, nhưng em gái cô vừa đến gần bể bơi một chút, cha liền quan tâm dặn dò.

Cô không phải con gái của cha sao? Vì sao sự chú ý của cha không bao giờ đặt trên người cô?

Mạnh Uyển Lôi trừng mắt nhìn em gái, trên mặt có một chút ghen tị cùng phẫn nộ, thấy em gái cầm quả cầu rất lâu mà không có đứng lên, cô quay đầu len lén nhìn về phía cha, thấy bọn họ cách nơi này một khoảng rất xa, cô khẽ cắn môi, tựa như bị ác ma xui khiến, vụng trộm từ phía sau hơi dùng sức đẩy con bé một cái.

“Tùm!” Tiếng bọt nước vang lên.

Cô vội chạy trốn vào sau gốc cây.

“Ô.. ô……”

Cô nhìn con bé khóc to, giãy dụa trong làn nước, trong lòng cảm thấy một chút thống khoái, nhưng chỉ trong nháy mắt, cô liền thanh tỉnh, mặc cảm tội lỗi trào dâng.

Ông trời, cô đã làm cái gì?

“Kiều Kiều!”

Cô chạy nhanh xông lên trước, liền muốn nhảy xuống bể bơi, lại có một thân ảnh nhanh hơn cả cô, mau lẹ nhảy xuống bể bơi.

“Sao lại như vậy?” Có người phát hiện hành động của cô ở bể bơi.

“Kiều Kiều!” Cha cùng mẹ kế nhanh chóng chạy lại đây, còn có một thiếu niên ôm Kiều Kiều lên bờ.

“Tránh ra!” Anh ta hô to trước những người đang tụm lại xem, đem Kiều Kiều đặt ở trên bờ, hai tay ấn lên ấn xuống ở ngực Kiều Kiều, giúp con bé làm hô hấp nhân tạo.

“Kiều Kiều……” Mẹ kế khóc tức tưởi, bộ dáng yếu đuối ép sát vào trong lòng cha cô.

Khuôn mặt Mạnh Uyển Lôi trắng bệch, nhìn em gái sắc mặt tái nhợt, cô sợ tới mức không dám hé răng. Tại sao cô có thể làm như vậy?

Cô không phải cố ý……

“Khụ khụ……” Kiều Kiều đột nhiên nôn ra rất nhiều nước, khẽ lay động thân thể, mở ra mắt liền khóc òa. “Mẹ mẹ……”

“Kiều Kiều! Quá tốt rồi con không có việc gì cả……” Mẹ kế dùng sức ôm lấy con gái, khóc òa thanh tiếng. “Ô…… Con hù dọa mẹ sợ quá……”

Không có việc gì…… Kiều Kiều không chết……

Mạnh Uyển Lôi thở phào một hơi, sợ tới mức quỳ rạp xuống đất.

“A Dịch, cám ơn em, cũng may em cứu Kiều Kiều, nếu không… không……” Mẹ kế khóc nức nở nhìn về phía người thiếu niên.

“Chị, tốt nhất vẫn nên đưa Kiều Kiều đi bệnh viện kiểm tra một chút.” Anh ta mở miệng.

“Đúng, đúng……” Mẹ kế gật đầu, cha vội vàng ôm lấy Kiều Kiều, “Thật có lỗi, bữa tiệc tới đây chấm dứt, tôi phải mang con gái đi bệnh viện.” Cha quay đầu ý bảo quản gia xử lý việc tiễn khách về, sau đó cùng mẹ kế đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, tất cả mọi người đều rời đi bể bơi, trừ bỏ một người.

Mạnh Uyển Lôi ngẩng đầu nhìn về phía người thiếu niên.

Anh ta có ánh mắt lạnh lùng, tỏ vẻ khinh bỉ nhìn cô.

Từ ánh mắt anh cô biết anh thấy tất cả mọi chuyện, cô không khỏi kinh hãi, anh là ai vậy? Hình như anh và mẹ kế cô có quen biết, anh sẽ nói cho dì cùng cha sao?

Cô rất sợ, nhưng càng sợ, thần sắc của cô lại càng bình tĩnh, kiêu ngạo nhìn lại anh.

“Có việc gì sao?” Cô chậm rãi đứng dậy, vỗ vỗ lên trên người mình, vuốt tóc tỏ vẻ như không có việc gì.

“Nếu có lần sau, tôi chắc chắn sẽ không tha thứ cho cô.” Người thiếu niên lạnh giọng cảnh cáo, khuôn mặt tuấn mỹ hơn người làm cho người ta càng sợ hãi.

“Tôi nghe không hiểu anh đang nói cái gì.” Cô nhìn thẳng vào anh, cho dù sợ hãi cũng không thể bộc lộ ra, chỉ cần cô không thừa nhận, cũng sẽ không có người tin vào lời nói của anh.

Cô biết chính mình có ưu thế, cho dù anh cùng mẹ kế cô có quen biết cũng không sao, cô ở trước mặt cha và mẹ kế biểu hiện rất khá, lại ngoan ngoãn nghe lời, giỏi giang về nhiều mặt, sẽ không có người tin tưởng cô lại làm ra loại sự tình này.

Đúng vậy, Mạnh Uyển Lôi, mày không cần sợ hãi.

Người thiếu niên nheo mắt nhìn cô, vì bộ dáng ngạo nghễ của cô mà nhếch môi, khuôn mặt tuấn tú khẽ tươi cười mà giọng nói lạnh buốt, con ngươi đen thâm sâu cũng làm cho người ta kinh hãi.

“Mạnh đại tiểu thư có đúng không?” Năm ngón tay thon dài đặt trên đầu khẽ vẫy tóc ẩm ướt, nhìn thoáng qua ngũ quan của anh ta rất hoàn mỹ, lại có mái tóc đen dày, cả người anh nổi bật dưới ánh mặt trời.

“Tôi không thể không vỗ tay cho sự bình tĩnh của cô, đáng tiếc cô dường như đã quên nơi này có thiết kế camera.” Nhìn thấy sắc mặt cô bỗng trở nên nhợt nhạt, đôi mắt hiện lên một chút kinh hoảng, người thiếu niên cười đến sung sướng lại có vẻ như lạnh lùng.

“Đấu võ mồm với cô thì nên để sau, tốt nhất cô nên vận dụng đầu óc cho kĩ, ngẫm lại xem chính mình có để lại chứng cớ hay không?.”

Mạnh Uyển Lôi khó chịu mím môi, nhưng trên mặt vẫn duy trì biểu hiện kiêu ngạo, không chịu yếu thế nhìn anh.

“Nhanh đi che dấu chứng cớ đi, Mạnh đại tiểu thư, tôi tha cho cô lần này, nhưng…… Về sau Kiều Kiều nếu xảy ra việc gì, tôi sẽ tính cả vốn lẫn lãi trên người cô” Lần này bỏ qua cho cô, cũng bởi vì lúc anh nhìn thấy Kiều Kiều tỉnh lại thì trên mặt cô tỏ vẻ rất hối hận, anh muốn cho cô một cơ hội nữa.

Hy vọng Mạnh đại tiểu thư này tốt nhất không làm ra loại chuyện ngu xuẩn như thế này lần nào nữa.

Anh xoay người, rời đi.

Nhìn anh biến mất, Mạnh Uyển Lôi lập tức mất hết tất cả dũng khí, hai chân vô lực ngồi sụp xuống đất, vẻ ngụy trang kiêu ngạo sớm đã biến mất, chỉ còn lại sự yếu đuối mà không ai thấy. Cô bắt tay vào nhau, nước mắt kìm nén rất lâu từng giọt từng giọt rơi xuống, không ai còn ở đó, giống như chỉ có một mình cô rất cô độc.

“Cũng may……” Cũng may Kiều Kiều không có việc gì……

“Thực xin lỗi…… Chị không phải cố ý…… Thực xin lỗi……” Cô vừa khóc vừa thầm thì, đem sự hối hận phơi bày ra bên ngoài.

Lại không ngờ rằng người thiếu niên quay trở lại, thấy cô khóc tức tưởi một mình, anh dừng lại cước bộ, con ngươi đen nhìn chăm chú cô trong chốc lát, sau đó lại im lặng không tiếng động xoay người rời đi……

5 thoughts on “Âm mưu của cô ấy ( Mở đầu)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s